Review: Tôi không thể quay lại thời niên thiếu đó

by Hạ Du
0 comment 132 views

Photobucket
Đã đọc rất lâu nhưng không sao viết nổi một review đúng nghĩa. Hôm nay trời mưa phùn rả rích, ngồi ở quán trà uống coca, vẽ tranh tự dưng lại nhớ đến Kì Kì.

La Kì Kì. Một cô gái mạnh mẽ chân thực. Nếu có ai hỏi tôi ngoài Hachi có biết nhân vật nào thực như trong đời thực không thì tôi sẽ trả lời: Có chứ, có La Kì Kì

Kì Kì trong tâm trí tôi là một cô gái mạnh mẽ, lí trí và mạnh mẽ. Là một cô gái độc lập ngay từ khi còn rất nhỏ. Hình ảnh Kì Kì nhỏ bé đi cùng một Tiểu Ba trên con đường nhỏ nhỏ không cách nào khiến tôi quên được. Cô bé ấy là nhân vật chính của câu chuyện. Chúng ta dõi theo cô ấy từ khi cô ấy bắt đầu chào đời, được gửi về cho ông nội chăm non, được cưng chiều như một nàng công chúa cho đến một cô gái nhỏ xao xác vì tình đầu rồi đến một người bạn trưởng thành rời khỏi thành phố đi Mỹ.

Biết đến Đồng Hoa qua Bộ bộ kinh tâm và Bí mật bị thời gian vùi lấp.Hình ảnh Lục Lệ Thành xé ảnh cưới của người con gái ấy làm đôi, giữ lại phần ảnh của nàng nhét vào trong ví đã khiến tôi bị ám ảnh một thời gian dài cho đến hình ảnh Nhược Hy chết đi trong tay Thập Tứ lòng vẫn mong ngóng Tứ gia. Còn trong tôi không thể quay lại thời niên thiếu đó, tất cả kí ức của Kì Kì, suy nghĩ của Kì Kì đều ám ảnh trí não tôi. Nếu được chọn, tôi sẽ không ngần ngại nói rằng đây là tác phẩm ngôn tình đầu tiên tác động đến tôi mạnh mẽ như vậy

Cứ thế vừa đọc, vừa qua câu chuyện của Kì Kì cũng hồi tưởng về chính quãng đời của mình. Đọc chỉ mất một đêm nhưng giống như lại vừa đi qua tiếp hai mươi hai năm của cuộc đời. Lại hồi tưởng đến tôi của ngày xưa, đến những người bạn không biết đã biến mất đi đâu giữa cuộc đời bể dâu này.

Trong suốt cuộc hành trình của Kì Kì có hai người con trai cùng cô đi tới.

Người thứ nhất chính là mối tình đầu từ khi học cấp một của cô, tên gọi Trương Tuấn. Kì Kì thích Trương Tuấn từ cấp 1. Đọc chuyện chúng ta được chứng kiến từ một cô nhóc ê a không rõ gì, cô ấy đã yêu Trương Tuấn ra sao. Tình yêu của hai người đó khiến ai cũng không khỏi nhói đau. Họ có lẽ đã tìm đúng người nhưng lại sai thời điểm. Họ đã yêu nhau khi cả hai còn quá nông nổi. Chi tiết sau bao năm, Trương Tuấn mở hòm lấy hộp sao giấy Kì Kì tặng từ rất lâu, trong mỗi ngôi sao đều có một câu tình cảm. Là ông trời đùa trêu số phận hay là do họ quá trẻ để có thể níu giữ nhau?  Có ai đọc chưa? Có ai nhớ không khi Kì Kì quay lại trường cấp ba sau nhiều năm xa cách, đứng ở chỗ đó nơi Trương Tuấn đã đứng cô mới bừng tỉnh. Hóa ra khi đứng ở đó, ánh nắng chiếu vào chói lòa, người cậu ấy nhìn không phải là Quan Hà. Người cậu ấy đã nhìn là cô ấy là Kì Kì. Thời gian cho chúng ta những bài học nhưng lại không hề nói rằng những bài học đấy đắt giá thế nào. Bởi vì phải mãi mãi cho đến tận khi đã mất nhau rất lâu rồi Kì Kì mới hiểu được người Trương Tuấn yêu nhất chính là cô. Cũng như đã phải mất nhau rồi, Trương Tuấn sau này mới biết được năm đó trong lòng Kì Kì chỉ có duy nhất một Trương Tuấn ngốc nghếch

Nhưng Kì Kì là một cô gái lí trí, cô ấy càng đau khổ sẽ càng mạnh mẽ. Chỉ là cậu ấy mãi vẫn không hiểu trái tim cô ấy đau thế nào khi cô ấy cười như vậy nên vẫn mãi ảo tưởng hóa ra cô ấy không yêu mình. Cậu ấy đâu có biết rằn có những người con gái dù cho trái tim họ đau đớn, họ cũng chẳng rõ thời gian qua trôi đi như thế nào nhưng họ vẫn cười, họ vẫn ra vẻ họ hạnh phúc. Con trai có bao giờ hiểu được những người con gái như thế không?

Một người thứ hai nữa, người này cũng cùng trải qua tuổi thơ với Kì Kì như một người anh trai, một người bạn lớn. Cá nhân tôi khi đọc câu chuyện này cũng dành rất nhiều tình cảm cho nhân vật này. Phải rồi, là Tiểu Ba. Tiểu Ba ở cạnh, chứng kiến mọi thứ , yêu thương chăm sóc bảo vệ Kì Kì như một người anh trai. Khó có nhân vật nào khiến tôi cảm phục như thế. Không phải bởi vì anh trách nhiệm mà vì ý muốn vượt qua hoàn cảnh của anh. Đọc truyện nhiều khi tôi cảm thấy ông trời bất công với Tiểu Ba quá, không cho anh ấy một con đường lương thiện. Nhưng đọc hết rồi, suy ngẫm rồi mới hiểu Tiểu Ba chắc chắn phải như thế, vì anh ấy còn có anh Lý và Ô Tặc. Bởi vì Tiểu Ba mà tác giả xây dựng nên là một con người trượng nghĩa, hy sinh hết mình vì anh em

Là ai đã vun đức nên tính cách đó cho Kì Kì. Tôi có thể khẳng định không ai khác là Tiểu Ba, anh Lý và Ô Tặc.

“Tôi rất buồn, vô cùng đau khổ, nhưng tôi không thể để cho người khác thấy tôi đang vô cùng đau khổ. Tôi thấy thật may vì tâm hồn bị một lớp da bao bọc, cho nên, tâm hồn của chúng ta đi với tâm hồn, thân thể đi với thân thể trải qua cuộc sống hàng ngày. Khoảng thời gian ấy, tôi cũng không dám nhớ lại, mỗi lần nhớ lại, chỉ có nỗi đau khổ, mỗi ngày rốt cuộc mình làm những gì, đều không nhớ ra. Tựa như, mỗi ngày đi đến trường, đều cần hít sâu một hơi, cảm giác tôi không phải đang đến trường, mà là đi đánh giặc.”

Đọc đến đoạn này, không những muốn rơi nước mắt cho Kì Kì mà lúc đó tôi đã muốn khóc cho cả bản thân mình. Mọi thứ đều dã trôi qua dòng thời gian vĩnh viễn không rời lại

“Vòi nước chảy ào ào, tại chỗ thoát nước hình thành một vòng xoáy, nước bùn màu nâu mang theo hơi thở của quá khứ, nhớ nhung đánh vòng, bị dòng nước sạch sẽ cuốn trôi đi, càng lúc càng mờ nhạt, dần dần biến mất.

Năm tháng như dòng nước chảy, hóa ra có ý này, dòng nước mới chảy vào, dòng nước cũ sẽ chảy đi, muốn giữ lại cũng không thể được.”

Gấp cuốn truyện lại tôi cảm thấy sợ hãi thời gian, sợ hãi cả thanh xuân. Chắc chắn trong quá khứ đã sai rất nhiều điều, đã làm tổn thương vô số người. Cũng vô số người đã biến mất. Đau đớn, buồn bã nhưng rồi sẽ trôi qua thôi

Thanh xuân dần dần trôi qua

Chỉ cần tin tưởng kí ức đó, tươi đẹp đó ngọt ngào đó thì sẽ vượt qua được thôi

“Em rất muốn chúng ta cùng nắm tay nhau, nhưng phải làm thế nào anh mới hiểu?”

Có thể bạn cũng thích

Leave a Comment