#44

by Hạ Du
0 comment 80 views

 photo tumblr_mh7bttQEBN1qavzqjo1_500_zpsef2d89cd.gif

“Dù gọi nhầm cũng có thể nói chuyện một chút mà”

Tình yêu như vậy có ai không đau lòng, không cảm thấy thật tàn nhẫn.

Tôi có một tật xấu đấy là rất dễ bị những câu chuyện đồng hóa, sống chung cảm xúc với nhân vật. Thế nên dù đọc xong rồi cũng rất dễ bị ám ảnh mây ngày, thậm chí hận không thể chui vào trong truyện giúp họ. Giống như mỗi khi đọc xong Tình yêu thứ ba vậy, cứ muốn làm gi đó cho họ, để họ lại được quay về bên nhau. Vậy đó, không cam tâm với kết cục thế nên không biết bao lần đã mở word lên type, rồi lại tắt. Vì muốn viết cho họ một cái kết trọn vẹn, để họ được về bên nhau, hạnh phúc bên nhau. Tình yêu không phải tất cả, tôi không phủ nhận nhưng hai con người đó tôi không muốn họ xa nhau. Tôi không oán trách Khải Chính ích kỉ chọn sự nghiệp tiền tài, tôi cũng chẳng trách Trâu Vũ khi cô không từ bỏ tôn nghiêm. Có lẽ thứ duy nhất tôi oán trách đó là sự trưởng thành thực tế của họ. Họ không phải là những con người mơ mộng nữa, họ thực tế và họ thực sự yêu đối phương

Vì quá yêu nên mới dẫn đến kết cục như thế, ừ vì quá yêu mà thôi.

“Đừng nghĩ đến sau này, sau này để anh nghĩ”

Nhưng họ làm gì có tương lai. Thực ra ba năm có là gì chỉ là Trâu Vũ không muốn nhận sự hứa hẹn.

Trong sâu tâm tưởng tôi, tôi vẫn luôn tin họ sẽ về bên nhau. Thời gian có là gì, ba năm, năm năm, mười năm. Tôi nghĩ nhất định Trâu Vũ vẫn sẽ chờ và Khải Chính cũng sẽ làm hết sức mình để quay về với cô.

Trong câu chuyện này, người đáng thương nhất có lẽ là Giang Tâm Dao. Phải , là Giang Tâm Dao chứ không phải Tiểu Nguyệt. Tiểu Nguyệt tự tử chết tôi không quan tâm, suy cho cùng cô ta hoang tưởng tự tìm đến con đường đó. Không phải do Trâu Vũ hay Khải Chính mà do chính đầu óc của cô ta. Còn Giang Tâm Dao , cô gái xuất hiện mờ nhạt ấy, theo tôi cảm thấy cô ấy mới chính là người đáng thương nhất. Tôi nghĩ rằng nhất định cô ấy rất yêu Lâm Khải Chính, yêu đủ để bao dung trái tim anh. Nếu không phải vì yêu, tôi thật không nghĩ ra lí do gì để khiến cô ấy ở cạnh một người đàn ông không yêu mình. Khi Lâm Khải Chính theo đuổi cô ấy, tôi nghĩ nhất định cô ấy cũng đã yêu anh. Cô ấy không ngây thơ. Cô ấy biết tất cả nhưng vờ như không biết gì. Vì sao ư? Vì đằng nào Lâm Khải Chính cũng cưới cô ấy, cũng ở bên cô ấy, là chồng cô ấy.

Nhưng tôi không cam tâm để câu chuyện dừng lại ở đó, ở một ngày của Lâm Khải Chính, khi hai người cách nhau chưa đến 10 mét nhưng chẳng thể có duyên cùng nhìn thấy nhau. Không phải vì tôi không thực tế mà tôi chỉ muốn vẽ ra một tương lai có thể cho 2 con người đau khổ đó

Dù 5 năm, 10 năm có qua đi thì sao chứ… miễn là lúc đó họ vẫn còn yêu nhau.

Trong cuộc đời này có biết bao nhiêu chuyện tình không thể đơm hoa kết trái. Tôi biết chứ, biết rất rõ là đằng khác nhưng mà Trâu Vũ và Khải Chính thực sự họ nên ở bên nhau. Tôi vẫn đang muốn viết cho họ, viết cho họ muôn vàn câu chuyện nhỏ hạnh phúc và êm ấm bên nhau, để họ trong lòng tôi hạnh phúc. Chỉ là cứ viết rồi lại xóa vì không biết viết sao cho hay, cho đủ tình cảm dư vị.

Lâm Khải Chính yêu Trâu Vũ

Trâu Vũ cũng yêu anh

Tôi cũng yêu hai con người đó sâu đậm

Yêu nhiều đến nỗi trong lòng chỉ muốn nói hết với một ai đó… để có ai đó chia sẻ dù chỉ là một câu đồng cảm thế thôi.

Tự dưng nghe “Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay” mà buồn đến lạ

Có thể bạn cũng thích

Leave a Comment