Đại Mạc Dao

by Hạ Du
0 comment 124 views

 photo 6926dacfjw1dqgtggm3wdj_zpse4c73e3e.jpg
Theo dõi đã lâu nhưng vì chưa có ai dịch hoàn chỉnh nên lười biếng không đọc. Xong mấy hôm trước thấy poster tạo hình nhân vật cho phim chuyển thể thế là phát cuồng lên, đêm qua đi đọc hết truyện, đọc bằng convert nữa chứ. Tất nhiên không thể hiểu hết từng câu từng chữ nhưng đại khái đều hiểu được, đều cảm nhận được

Khi đọc truyện của Đồng Hoa tôi luôn cảm thấy các tuyến nhân vật nam lúc nào cũng mang dáng dấp của sự trầm ổn, lặng lẽ và hy sinh. Hai nam chính trong Đại Mạc Dao cũng vậy. Tôi bắt gặp trong họ hình ảnh của một Lục Lệ Thành lặng lẽ, một Dạ Hoa hy sinh hết thảy cho tình yêu. Không ồn ào, không nhộn nhịp hay rung động như sấm mà lặng lẽ, tình cảm của họ đều lặng lẽ thấm dần vào trái tim tôi

Ngọc Cẩn, một cô gái được bầy sói nuôi lớn rồi được một người đàn ông cứu rồi học cách sống như một con người, và rồi biết yêu thương

Mối tình đầu của cô ấy là Cửu Gia, một chàng trai khuyết tật phải di chuyển bằng xe lăn. Nói về con người này thú thật tôi không có mấy ấn tượng. Khi đọc truyên, thần trí chìm đắm trong mạch truyện, tôi hình dung ra đó là một chàng trai dịu dàng như nước, bình ổn như thái sơn, và có chút gì đó cam chịu cuộc đời. Có lẽ bản thân sinh ra đã khuyết tật nên tự ti, và luôn muốn tránh né Ngọc Cẩn. Để rồi sự tránh né khước từ tình cảm của cô ấy đã khiến Cửu gia hối hận, muốn quay đầu. Nhưng nhân sinh dâu bể, có gì quay lại được nữa chăng

Sợi tơ tình duyên của Ngọc Cẩn nối liền với một chàng trai thực ra tuổi thơ của chẳng có gì vui vẻ lắm nhưng chẳng hiểu sao lớn lên lại ngang tàng, nhốn nháo như vậy. Hoắc Khứ Bệnh- cháu ngoại của Hán Vũ Đế. Nhắc đến con người này, nói thật ngay từ những dòng mô tả đầu tiên tôi đã thấy ấn tượng để rồi cảm thấy người này có lẽ chính là định mệnh của Ngọc Cẩn. Họ gặp nhau giữa sa mạc mênh mông, trong đêm tối ánh trăng sáng vằng vặc. Hầu như ở quyển thượng, Hoắc Khứ Bệnh xuất hiện giống như nhân vật phụ trong một câu chuyện tình duyên. Có lẽ do lúc đó Ngọc Cẩn đang yêu Cửu gia nên Khứ Bệnh mỗi lần xuất hiện quả thật có gì đó mờ nhạt và lặng lẽ. Thế nhưng sự lặng lẽ đó khiến tôi lại cảm thấy đau lòng. Giống như một người bạn, cứ thế ở đó, ở cạnh Ngọc Cẩn để an ủi cô, để quan tâm đến cô. Hình như cứ khi nào Ngọc Cẩn đau lòng, Khứ Bệnh lại xuất hiện. Phải cho đến quyển hạ, khi Ngọc Cẩn quyết định từ bỏ tình cảm với Cửu Gia và bỏ đi, có lẽ Tiểu Hoắc (aka anh Khứ Bệnh đẹp trai) mới thực sự đóng vai trò là nhân vật chính trong thiên tình sử này. Khi đọc hết chương 8, khi Ngọc Cẩn sau đêm say rượu thất thân với Tiể Hoắc đã đồng ý lấy anh, tôi nghĩ rằng đó là vì cô đã mệt mỏi, cô cần một bờ vai và có lẽ cô cần một người chồng. Nhưng sau khi đọc trọn vẹn câu chuyện, rồi hồi tưởng rồi ngẫm nghĩ, tôi cảm thấy với tính cách của Ngọc Cẩn thực ra chuyện thất thân chẳng ảnh hưởng đến quyết định của cô. Có lẽ cô đã luôn cảm thấy tình cảm của Tiểu Hoắc, cũng nhận thấy người đó đã vì cô mà luôn âm thầm như thế nào. Cô ấy yêu, yêu thực sự. Mối tình đầu đơn phương đó không biến mất nhưng cô vẫn chọn ở bên người cô có thể toàn tâm dựa vào. Đôi khi tôi cảm thấy Cửu gia không được có lẽ không phải vì bất cứ điều gì không ổn, chỉ là vì con ngươi ấy hình như mãi mãi giằng co trong sự tự ti, sự rằng xé.

Còn Tiểu Hoắc yêu rất rõ ràng, rất mạch lac, yêu đến mức chống lại thánh chỉ. Ở Tiểu Hoắc có sự trầm ổn, ngang ngược của một tướng quân, một sự lạnh lùng cố hữu. Nhưng với Ngọc Cẩn tất cả đều chỉ còn là sự dịu dàng ngọt ngào

Hai người con trai đó đều yêu cô gái hoang dã đó chân thành, yêu đến mức hy sinh tất cả. Đột nhiên tôi nhớ rất lâu đã có người nói thế này “Mọi người đều mong muốn làm mặt trời, còn tôi sẽ làm mặt trăng, soi sáng cho bạn trong đêm tối”. Có lẽ phải trưởng thành rồi mới hiểu tình yêu lặng lẽ là một sự dũng cảm lớn lao thế nào. Hình ảnh Tiểu Hoắc ôm Ngọc Cẩn suốt một đêm khi thấy cô với Cửu Gia ở bên nhau quả thực khiến tôi đau lòng. Nhìn điều đó tôi chợt nhận ra con người lạnh lùng đó có bao nhiêu phần đang sợ hãi, bao nhiêu phần run rẩy. Càng yêu.. sẽ càng trở nên sợ hãi

Ngọc Cẩn, có lẽ người con gái này thật may mắn. Tôi khâm phục cô ấy, khâm phục vì cô ấy hết lòng yêu, hết lòng vì mọi người.

Trong suốt quá trình đọc nhiều lúc tâm trạng đột nhiên trở nên bất an. Bởi vì sợ cái kết, sợ sẽ là một sad ending. Nhưng cuối cùng đọc xong có thể thở phào hạnh phúc. Tiểu Hoắc với Ngọc Cẩn ở bên nhau, hạnh phúc tự do sữa sa mạc mênh mông.

Tôi thực ra còn muốn đọc nốt Vân Trung Ca-Phần 2 của Đại Mạc Dao nói về con của Tiểu Hoắc và Ngọc Cẩn. Nhưng tôi vẫn chưa dám đọc, phần vì nghe đồn đó là câu chuyện SE, phần vì sợ trong đó có thể Ngọc Cẩn và Tiểu Hoắc lại bị xa cách hoặc chết,… thế nên vẫn chưa dám đọc

Có thể bạn cũng thích

Leave a Comment