Thanh xuân là để hoài niệm

by Hạ Du
0 comment 61 views

 photo so-young-poster_zps9ac39be3.jpg

*Phía dưới có spoil nội dung phim*

 

 

Cuối cùng hôm nay cũng xem trọn vẹn So Young. Có thể nói để chuyển tải cái không khí, cái sâu sắc của câu chuyện lên thành một bộ phim điện ảnh vẻn vẹn trong hơn 2 tiếng thì tôi nghĩ Triệu Vy đã thành công. Thông thường một bộ truyện khi được chuyển thể thành phim khó có thể chuyển tải đến người xem cái cảm xúc, cái không khí của bộ truyện. Nhưng khi xem So Young tôi như cảm giác được đó là Trịnh Vy thật, là Lâm Tĩnh thật, là Trần Hiếu Chính đó, là Nguyễn Quản như vậy. Tất cả bọn họ, đều như đang sống động trước mắt.

Có thể nói phần thanh xuân của họ, Triệu Vy đã dựng nên rất thành công, từ không khí giảng đường đại học, cho đến những câu nói, cái ánh nhìn, màu sắc của phim, tất cả đều thu hút tôi hoàn toàn. Tôi như cảm thấy được một tình yêu màu vàng đượm nắng giữa Trịnh Vy và Trần Hiếu Chính.

Trái ngược với phần thời đại học, phần khi đã lớn đi làm khiến tôi khá thất vọng. Nhịp phim tua quá nhanh, bỏ qua khá nhiều tình tiết quan trọng. Và nói thật đáng tiếc thay tôi cảm thấy Lâm Tĩnh được khắc họa khá mờ nhạt, không thể hiện được rõ một người đàn ông trưởng thành, bản lĩnh và tình yêu với Trịnh Vi sâu sắc. Xem nửa sau phim tôi không cảm nhận được gì nhiều lắm. Cũng có thể là do nội dung đã thay đổi một chút so với nguyên bản và tôi cũng không đồng tình lắm với những thay đổi ấy, thế nên xem phim đến kết thúc quả thực có hơi hẫng.

Tôi nghĩ, Triệu Vy đã dành cho Trần Hiếu Chính rất nhiều tình cảm. Những cảnh quay không nhiều nhưng rất cô đọng, biểu cảm của diễn viên cũng rất tốt. Ngay cả khi Trần Hiếu Chính đã quay trở về, khắc họa hình tượng vẫn có một cái gì đó đầy cảm thông, đầy yêu mến. Ngay cả khi để cái kết là cảnh hồi ức đẹp đẽ nhất của Trịnh Vy và Hiếu Chính.

Nhưng dù thế nào, với tư cách là một người thích đọc ngôn tình, thích điên đảo Anh có thích nước Mỹ không thì đây vẫn là một live aciton tốt.

Cái tốt đầu tiên có lẽ phải kể đến nhạc phim. Không tính nhạc chủ đề của bộ phim do Vương Phi thể hiện mà cả nhạc nền cũng rất hợp với cảnh, cũng khiến tôi lay động.

Cảnh tôi ấn tượng sâu sắc nhất trong phim là hình ảnh của Trịnh Vy và Lâm Tĩnh khi còn ở quê, cùng nhau đuổi theo tờ giấy báo đỗ suốt dọc chợ rồi ngước mãi lên trời xanh. Cảnh này vốn dĩ không có trong truyện nhưng biết nói thế nào nhỉ. Khi xem cảnh đó, dù chẳng còn mô tả hay nhắc gì nhiều tôi vẫn có thể mường tượng ra một cuộc tình đẹp dịu dàng của Trịnh Vi và Lâm Tĩnh.

Cái tiếp theo khiến tôi thấy ấn tượng là phim mô tả rõ hơn đoạn cuối khi Lão Trương đến thăm mộ Nguyễn Nguyễn rồi Trịnh Vy nói : “May quá, vẫn có người mãi mãi yêu cậu”. Nói thật trong truyện đoạn này không được miêu tả kĩ nhưng qua phim, tôi như cảm thấy thứ tình yêu thầm lặng của Lão Trương.

Bộ phim không quá dài, chỉ với hơn 2 tiếng mà chuyển tải được nhiều thứ như thế thì cũng đã là quá đủ. Đặc biệt là về phần kịch bản và lời thoại. Có rất nhiều câu nói hay, đáng suy ngẫm, hay nói vui là có thể trở thành trích dẫn hay trên tumblr. Để có được điều đó tôi nghĩ Triệu Vy không chỉ bỏ vào đó nhiều tâm sức mà cả tình cảm, cả nỗi lòng thanh xuân.

Có lẽ chỉ những ai đã đi qua thời đó, mới hiểu được thanh xuân quý giá đến nhường nào

Chúng ta vẫn còn trẻ nhưng thanh xuân chẳng thể mãi mãi vĩnh hằng

Hoài niệm một thời rồi sẽ qua của chúng ta.

Có thể bạn cũng thích

Leave a Comment