Không quên được cũng không phải điều gì ghê gớm lắm

by Hạ Du
0 comment 208 views

 photo tumblr_mr0j5p7OCs1s2xab7o1_400_zps0dada2fe.gif

Sáng ra đọc ngoại truyện mới của Năm tháng vội vã, thấy tất cả mọi người đều lên án Trần Tầm bội bạc rồi không muốn Trần Tầm và Phương Hồi quay về với nhau mà buồn não nề.

Buồn một phần vì sự lên án đó, buồn một phần vì câu chuyện của họ. Buồn vì những tháng ngày đã qua

Cá nhân tôi không đi sâu và cũng không nghĩ quá nhiều về vấn đề họ có quay về với nhau không. Bởi vì dù nghĩ gì đi nữa, muốn thế nào đi nữa, thì trong lòng tôi, quay về hay ở lại đều có một bi kịch như nhau.

Khi đọc ngoại truyện này, tôi lại cảm thấy mạnh mẽ rằng họ sẽ quay về với nhau. Có thể trong những năm tháng vội vã đó, đã có lầm lỡ, có phản bội, có đau khổ, có nước mắt rơi, nhưng họ vẫn đâu có quên được nhau. Mối tình cảm này vẫn nhức nhối trong lòng, vẫn dằn vặt trong tim. Vẫn không dám đối diện. Vậy thì họ đâu có quên nhau.

Tác giả rất ác với Kiều Nhiên, để cho một người con trai tuyệt vời như vậy ở bên cạnh Phương Hồi, yêu đơn phương cô ấy như thế, nhưng cuối cùng lại mờ nhạt biến mất ắt phải có cái lí của nó.

Tôi không dám mong mỏi 2 người họ về với nhau, cái sợ sự tan vỡ trong tôi lớn dần. Nhưng có một điều tôi rất hiểu, họ đã trưởng thành rồi, đã không còn là 2 người trẻ con ngày xưa nữa. Vì thế nếu có quay lại, ắt hẳn là sẽ hạnh phúc thôi phải không?

Tôi cũng buồn vì đa phần mọi người đều lên án Trần Tầm, còn tôi lại chẳng thế lên án cậu ấy. Dù cậu ấy bội bạc thì tình yêu mà… có phải nói điều khiển là điều khiển được đâu. Tôi không cho rằng việc thích một người con gái khác là tội lỗi. Hơn nữa cho đến cùng, người cậu ấy không bỏ xuống được vẫn là Phương Hồi.

Cuối cùng vẫn là một cái kết mở, vẫn là day dứt cho bao người đọc. Mỗi người một cảm nhận, một suy nghĩ riêng.

Gặp đúng người nhưng lại sai thời điểm

“Không tiếc nơi gửi mộng , chỉ hận quá vội vàng”

Có thể bạn cũng thích

Leave a Comment