Cẩm Tú Duyên

by Hạ Du
0 comment 75 views

 photo 4an8_zpsaabc5106.jpg

Khi nhắc đến đề tài Dân Quốc nói thật mình không thích lắm. Một phần vì nó diễn ra trong bối cảnh lịch sử phức tạp của Trung Quốc, một phần do nó mang hơi hướng nửa cổ đại nửa hiện đại. Cẩm Tú Duyên là bộ ngôn tình Dân Quốc đầu tiên mình đọc. Nếu xét trên khía cạnh thể hiện cuộc sống bối cảnh dân quốc, những con người, những dòng đời, sự khổ sở, sự tha hương, sự tranh chấp thì Cẩm Tú Duyên hoàn toàn không phù hợp. Nhưng xét trên phương diện giải trí, một câu chuyện lọ lèm cùng chàng hoàng tử đẹp trai thì lại vô cùng xuất sắc. Nếu bạn đam mê những câu chuyện lọ lem ngọt ngào, ôm mộng về một người đàn ông lạnh lùng, hắc ám nhưng chung tình, âm trầm, thì xin mời bạn nhảy hố. Cẩm Tú Duyên là giành cho bạn.

Câu chuyện mở ra khi nhân vật nữ chính-Cẩm Tú vượt ngàn dặm xa xôi đến Thượng Hải tìm người thân để rồi bơ vơ trơ trọi, không nhà, không tiền, bị người ta đánh. Ở đó cô đã gặp Tả Chấn-Tả trong tả hữu, Chấn trong chấn động. Một chàng trai âm trầm, thực tế, mạnh mẽ nhưng luôn luôn giúp đỡ cô, dạy dỗ cô.

Sống giữa một Thượng Hải hoa lệ, một cô gái không nhà, không tiền, vì muốn báo đáp một người đàn ông đã chấp nhận đi làm vũ nữ. Để rồi trong cái quá trình bươn chải để cố gắng kiếm tiền ấy, cô vẫn được Tả Chấn che chở, giúp đỡ.

Vũ trường là một nơi như nào. Xã hội của những vũ nữ là như nào, ắt hẳn ai cũng biết. Thế nhưng trong cái thế giới ấy, vì có một Tả Chấn che chở, Cẩm Tú vẫn là một cô gái bình thường, tuy bị người ta sàm sỡ nhưng không đến nỗi bị mất trinh tiết. Để rồi dần dần nhận ra người cô yêu chính là anh.

Sự khởi đầu tình cảm của Cẩm Tú không có gì là sai. Cô nghĩ Hướng Viễn Đông là ân nhân của mình, có tình cảm với anh cũng không sai. Thế nhưng tình cảm đó không phải là tình yêu, nó giống như một kiểu muốn “lấy thân báo đáp”. Vì tình cảm đó, cô đi làm vũ nữ, nhờ Tả Chấn dạy cô khiêu vũ, dạy cô cách chiều chuộng đàn ông. Từ một môi trường đó, Cẩm Tú dần trưởng thành. Thế nhưng đó không phải cách sống mà cô muốn, không phải con người cô muốn trở thành.

Tả Chấn, một cô nhi không cha không mẹ, được nhận nuôi dần dần trở thành người đứng đầu Thanh Bang, nắm giữ các bến tàu. Tả Chấn trưởng thành, âm trầm, lạnh lùng và thực tế. Khi Cẩm Tú bơ vơ, hoang mang, sợ hãi trước cuộc đời, anh giống như nắm tay cô dạy cô cách sống không chờ đợi người khác cứu. Anh âm thầm ở bên cô, nghe cô nói cô thích người khác, còn giúp cô đến gần người đó hơn. Anh giống như một người dẫn đường, một người bảo vệ mạnh mẽ.

““Giống như… cho dù là cách rất xa, chỉ cần người đó có mặt, anh cũng sẽ cảm giác được. Khi không thấy người đó, anh sẽ bất tri bất giác mà nhớ đến. Nhưng khi thật sự thấy được người đó thì lại không biết phải nói gì. Mặc kệ là qua bao lâu, một câu nói, một vẻ mặt vô tình của người đó cũng làm anh nhớ rất rõ ràng. Cho dù người đó không nói gì, chỉ cần anh nhìn thấy người đó thì trong lòng anh liền cảm thấy yên ổn, cảm thấy vui vẻ.”

“Nhất cử nhất động của người đó, anh đều bất tri bất giác mà để ý đến. Khi người đó gặp phải nguy hiểm, mỗi giây mỗi phút anh đều thấy lo lắng. Nếu người đó bị thương, anh sẽ càm thấy mình còn đau hơn… Nếu người đó rời xa anh, anh sẽ cảm thấy hình như mình bị rút sạch, không biết mỗi ngày tỉnh lại thì phải làm gì, không biết mình nên đi đâu…”

Khi Cẩm Tú phát hiện ra thực ra mình yêu Tả Chấn thì giữa anh và cô lại có một khúc mắc khó lòng gỡ bỏ. Tả Chấn luôn nghĩ người trong lòng Cẩm Tú là người khác. Thế nên là phân li, là đau khổ, là bỏ đi.

Thế nhưng câu chuyện cổ tích nào cũng có một cái kết đẹp. Hai người đến cuối cùng vẫn hạnh phúc bên nhau, phiên ngoại dù là fan viết nhưng vẫn rất dễ thương.

Cẩm Tú Duyên là một bộ ngôn tình dân quốc nhẹ nhàng, ngọt ngào. Chúng ta không thể tìm thấy ở đó một Thượng Hải đang bị các nước giằng co, một Trung Quốc sắp xảy ra chiến tranh. Theo dõi câu chuyện chỉ đơn thuần như đang theo bước của những nhân vật trong truyện, có một cuộc sống giữa một thời kì rất bình thường. Không chiến tranh, không dân tộc, không quốc gia, rất đơn thuần chỉ là một cuộc sống nhưng dần dà khiến người đọc thấy dịu dàng khó quên

Lại lan man sang vấn đề chuyển thể thành phim. Phim đã công bố poster và mấy hình chụp. Nói thực là mình rất ưng ý. Huỳnh Hiểu Minh đóng Tả Chấn rất hợp. Tạo hình nhìn rất phong trần. Trần Kiều Ân đóng Cẩm Tú nói thực không hợp lắm. Nhưng diễn xuất của chị cùng đôi mắt lúc nào cũng long lanh như sắp khóc thực sự khỏi chê.

Rất mong chờ được xem phim 😡

Có thể bạn cũng thích

0 comment

Dương Liễu Mộc Nhi June 11, 2016 - 12:04 am

review cua nang hay that do ^^ co mak doc xong ta lai ko muon doc truyen, boi ta thay cuoc doi nu chinh kho qua :(( so ko cam dc nuoc mat huhu

Reply

Leave a Comment