Hoa sen xanh

by Hạ Du
0 comment 83 views

6aa3df83gw1e9v82hkztej20gj0rk440

 

Đức Phật và Nàng : Hoa Sen Xanh đến với tôi vào một ngày trời nắng nhẹ, những tia nắng dịu dàng sau suốt bao tuần mưa phùn ẩm ướt. Tôi có thói quen để dành những câu chuyện da diết, sâu lắng và buồn bã vào những ngày cuối tuần để có thời gian ở nhà, đọc xong, khóc xong, chìm trong một tâm trạng mơ màng xong thì cũng không ảnh hưởng đến ai hết.

Biết đến Chương Xuân Di qua mối tình Ngải Tình và Rajiva tôi biết đọc truyện của cô sẽ không đơn giản là yêu, là lãng mạn mà nó là một cuộc hành trình tìm về lịch sử. Khác với các câu chuyện xuyên không, huyền huyễn nói về lịch sử, Chương Xuân Di cho chúng ta nhìn lịch sử từ một khía cạnh khác-Phật Giáo.

Hoa sen xanh kể về câu chuyện tình yêu của 1 tiểu hồ ly thuần chủng với 2 người anh em : Bát Tư Ba và Kháp Na Đa Cát. Tôi rất muốn viết review cho câu chuyện này, một phần vì tình yêu sâu đậm trong đó, phần vì đó là một câu chuyện ngôn tình với rất nhiều kiến thức phật giáo lịch sử. Thế nhưng đọc xong tôi lại không biết phải viết gì, phải giãi bày thế nào, phải làm sao để chuyển tải những cảm xúc của mình thành câu văn một cách trọn vẹn nhất. Thế nên tôi chỉ muốn bày tỏ nỗi lòng cảm xúc của mình với những con người trong câu chuyện này

Lam Kha Mai Đóa- tiểu hồ ly nhỏ bé được Bát Tư Ba cứu để rồi đi theo 2 anh em họ cùng trải qua cuộc đời dâu bể. Cô ấy sống 300 năm để gặp được 2 người họ, ở bên họ 40 năm rồi sau đó cứ thế đơn độc chờ đợi. Số phận của cô ấy được tác giả khắc lên giống như một người chứng kiến lịch sử, nhìn cảm nhận rồi cũng chỉ để đấy thôi. Số phận của yêu ma là cuộc sống kéo dài trăm nghìn tuổi, Tiểu Lam cứ sống cứ lặng lẽ nhìn từng người thân yêu rời đi, mỗi ngày dần chìm vào cô đơn. Gặp 2 anh em Bát Tư Ba và Kháp Na , cuộc đời sau mấy trăm năm cô độc của cô lại tìm được ấm áp, tình thương. Thế nhưng cũng chính số phận lại khiến Tiểu Lam cũng từ đó phải tiễn đưa Kháp Na, Bát Tư Ba, con trai cô và lần lượt những người thân yêu khác. Cô cứ sống, cứ lặng lẽ chờ đợi những kiếp luân hồi ngắn ngủi để Kháp Na, Bát Tư Ba nhận ra cô. Chờ đợi bảy trăm năm, đến khi tóc ngả trắng, linh lực cũng dần cạn kiệt, cuối cùng cũng chờ được.

Bát Tư Ba, nam chính của câu chuyện này. Nói thật tôi lại không có nhiều cảm xúc về cậu lắm. Một phần vì xuyên suốt câu chuyện cậu đi theo lý tưởng, trách nhiệm trên vai quá nặng nề, thế nên khi đọc truyện tôi luôn cảm giác cậu là một người trưởng thành đến mức có lẽ sẽ chẳng thể nào tổn thương. Tôi đã tức giận khi cậu không nguyện đổi mười năm dương thọ cứu Tiểu Lam, hay khi cậu sắp đặt cuộc hôn nhân bi thương cho Kháp Na. Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn không kiềm lòng mà đau thương cho cậu. Suốt cả cuộc đời cậu bị gánh nặng đè trên vai, yêu nhưng không dám yêu, muộn chạm vào nhưng không thể chạm vào, tình yêu muốn bỏ ra lại phải thành toàn cho em trai mình. Tình yêu của Bát Tư Ba cũng sâu đậm lắm, cũng kiên cường lắm và cũng đau xót lắm. Nếu đã đọc Đức Phật và Nàng hẳn bạn cũng nhận thấy mối tình giữa 1 nhà sư và 1 cô gái có biết bao khó khăn đau khổ, huống hồ lại còn là giữa 1 nhà sư và 1 yêu ma. Khi thấy cậu tình nguyện từ bỏ tính mệnh, đưa tinh nguyên để cứu Tiểu Lam quả thực tôi mới biết hóa ra có những tình yêu như vậy, một tình yêu đánh đổi bằng cả mạng sống.

Kháp Na Đa Cát, có lẽ cậu ấy là người tôi ấn tượng nhất câu chuyện này cũng là người khi đọc câu chuyện này tôi rung động mạnh mẽ đến thế. Tôi đã khóc, khóc ngay khi theo dõi cậu từ lúc cậu 9 tuổi đến khi cậu qua đời, qua đời ở tuổi 29 tươi đẹp nhất. Chỉ là những tình tiết bình thường như khi cậu và Tiểu Lam đi chơi tết trung thu, khi 2 người ôm nhau, cười với nhau tôi cũng khóc. Rõ ràng chỉ là những tình tiết rất bình thường thế nhưng tôi vẫn khóc. Tôi xót thương cho một đứa bé 9 tuổi đã phải vào nhà vương gia làm phò mã lấy người vợ mười bảy tuổi. Sống giữa môi trường hiểm độc, bị bắt nạt khinh bạc, trái tim nhỏ bé ấy đã đau đớn biết bao. Qua lời kể của Tiểu Lam, từng hình ảnh của Kháp Na sáng bừng, đau xót nhưng vẫn rực rỡ vô cùng. Cho đến tận cùng, cuối cùng cậu vẫn hy sinh mạng sống để cứu anh trai.

Cậu hy sinh cho Bát Tư Ba, Bát Tư Ba hy sinh cho Tiểu Lam và rồi Tiểu Lam chờ đợi tái kiếp luân hồi của hai người.

Khi đọc câu chuyện tôi đã rất băn khoăn không biết ai mới là nam chính nhưng Chương Xuân Di đã thẳng thắn viết trong phần phụ lục, rằng truyện này có 2 nam chính. Phải, Bát Tư Ba và Kháp Na đều là nam chính. Tiểu Lam yêu cả hai người. Mối tam giác tình cảm sâu sắc cao cả của 3 con người đó khiến tôi nhớ đến Touch: nhớ đến Minami, Kat-chan, Tat-chan. Bát Tư Ba và Kháp Na đều xứng đáng là nam chính, họ yêu Tiểu Lam sâu sắc, đều chấp nhận đánh đổi cả tính mạng để cứu cô. Ai nói tình yêu là :”một đời một kiếp một đôi ta”.

Tiểu Lam chờ đợi tái kiếp của 2 người. Chờ 30 năm để gặp Kháp Na cùng chàng sống trọn vẹn

Rồi chờ 700 trăm năm để gặp Bát Tư Ba để chàng nhận ra mình.

15 kiếp luân hồi-700 trăm năm cô độc. Dù kết cục hạnh phúc nhưng sao tôi vẫn thấy xót xa thay. Giống như khi biết Mục Huyền bị nhốt trong núi Dục 30 triệu năm, tôi đã xót xa đến bao nhiêu. 700 năm nói ra thì nhanh nhưng 255500 ngày, từng ngày trôi qua một mình, không thân quen, không bạn bè, Tiểu Lam đã trải qua thế nào.

Thế nên dù biết câu chuyện là Happy ending cho cả 3 người thế nhưng đọc xong tôi vẫn khóc, khóc cho những tình cảm da diết đó, khóc cho những lần tương phùng ngắn ngủi của họ, khóc cho kí ức sâu sắc nhất trong lòng tôi

“Chào em, ta là Kháp Na Đa Cát, em cứ gọi ta là Kháp Na như anh trai ta cũng được. Hết năm nay là ta tròn chín tuổi.”

“Rằm tháng Giêng sang năm, ta vẫn muốn được cùng em đi ngắm hoa đăng.”

“Ta không cần trở thành vĩ nhân lừng danh thiên cổ như đại ca, cũng không cần quyền lực và danh vọng, ta chỉ cần một người vợ mà ta yêu thương. Mùa đông, ta muốn cùng cô ấy cưỡi ngựa trên tuyết trắng, tìm kiếm hoa mai. Mùa xuân, ta muốn đưa cô ấy đến những vạt đồi bát ngát, hái những bông hoa dại, kết thành vòng hoa xinh xắn. Mùa hạ và mùa thu, cô ấy thích làm gì ta cũng chiều ý. Mỗi mùa xuân – hạ – thu – đông, ta đều muốn cô ấy trở thành người con gái hạnh phúc nhất thế gian.”

Nếu hỏi tôi có ai yêu nguyện hy sinh tính mạng không

Tôi sẽ bảo có chứ, có Kháp Na Đa Cát.

 

Có thể bạn cũng thích

Leave a Comment