#64

by Hạ Du
0 comment 35 views

 photo tumblr_n1slj8KbfN1rdzjgeo1_5001_zpsf0a49069.gif

 

Hôm qua tớ đọc truyện có một đoạn nữ chính nói với nam chính rằng sao ngày xưa còn bé họ quen nhau ở bên nhau suốt mà không yêu nhau nhỉ. Nam chính trả lời rằng nếu vậy thì bây giờ họ chỉ là người lạ qua đường.

Bất giác tớ thấy buồn vô hạn R ạ. Buồn vì cái sự thật trần trụi ấy, buồn vì cái điều tất dĩ ngẫu ấy của cuộc sống. Rõ ràng gặp đúng người nhưng lại quá sớm, khi chúng ta còn quá non trẻ. Uh để rồi thời gian tàn nhẫn để hai người trở thành người xa lạ của nhau. Thế nhưng đến lúc chúng ta trưởng thành, cư xử tốt hơn, biết suy nghĩ hơn thì chẳng thể nào gặp đúng người được nữa. Thế là chúng ta tìm một người chúng ta thấy ổn về gia cảnh, về tính tình, về suy nghĩ và tự nhủ rằng người đó chính là người chúng ta mong muốn.

R ơi cậu biết không, giữa thế giới này nhiều lúc tớ thấy cô đơn vô hạn. Không phải nỗi cô đơn bị ai vứt bỏ, không phải nỗi cô đơn của một đứa FA hay nỗi cô đơn của một cô gái sống giữa cuộc đời mà không tìm nổi lấy một người bạn nữ thân thiết bên cạnh. Nó đơn giản là nỗi cô đơn khi tớ muốn giãi bày nhưng lại không biết phải nói với ai, ai sẽ lắng nghe tớ nói.

Giống như phía trên ấy, tớ đã kể với cậu biết bao nhiêu lần về nỗi buồn ấy, khi tớ gặp đúng người nhưng tớ không giữ nổi tình yêu ấy. Thế rồi người ấy cứ thế rời xa. Tớ đã từng hoảng loạn, đã từng cảm thấy chênh chao chơi vơi đến nỗi muốn đuổi theo cậu ấy. Thế nhưng R ạ, tớ đã chẳng thể có nổi cơ hôi ấy. Còn cậu thì cứ xa tớ tít tắp. Hôm nọ H nói chuyện với tớ, cậu ấy cứ kể suốt về kỉ niệm của tớ và cậu ấy. Nhưng sao tớ nghe mà cứ như đang nghe một câu chuyện của người khác. Hóa ra nó đã xảy ra lâu như vậy rồi… lâu bằng thời gian cậu rời xa tớ. Tớ thì mịt mờ nghe còn H thì kể như thể nó vừa xảy ra ngày hôm qua. H còn nhắc đến cả cậu nữa.

Còn tớ khi bất giác nhớ đến những ngày đó… trong kí ức không có gì khác hơn ngoài một khoảng trống mù mờ. Chỉ bởi vì tất cả tâm trí tớ khi đó đều đặt lên một thứ rất khác.

Cho đến tận bây giờ tớ vẫn không hiểu ngày đó sao H lại kiên nhẫn với tớ đến thế.

Cũng như cho đến tận bây giờ tớ vẫn không hiểu tại sao người đó và tớ sẽ vĩnh viễn thành người xa lạ của nhau.

Đại dương xa xôi.

Tớ nhớ cậu quá R ạ.

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Lamngoc
Lamngoc
2 years ago

Chắc nh dòng này bạn viết lâu lắm rồi. Tớ thích nh dòng tự bút như vậy của bạn lắm

0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x