Dữ thiên đồng thú _ Chương 5

by Hạ Du
0 comment 59 views

2n80cqp

 

Rừng trúc tím là chỗ tu luyện quan trọng trong nội bộ Sở gia. Bình thường ngoại trừ các võ giả có tu vi Vũ Hóa Cảnh rất ít người có thể đi vào. Bên ngoài rừng trúc tím có bố trí cấm chế đặc biệt bên trong có trận pháp mê hoặc truy tung. Nếu không có lệnh bài không thể tiến vào. Cho dù có đi vào nếu không có ai dẫn đường cũng sẽ bị lạc trong mê trận.

 

Yêu thú màu đen đi tới bên ngoài rừng trúc tím ngồi chồm hỗm một chỗ nhìn một lúc. Sau đó vung một móng vuốt trên không trung. Cấm chế của rừng trúc bị nó xé ra một khoảng mà không gây ra một tiếng động nào. Chờ yêu thú đi qua chỗ bị xé rách lăn tăn như gợn sóng nước dần dần khép lại, không hề kinh động các cường giả trấn thủ ở Sở gia.

 

Sau khi yêu thú vào trong rừng trúc tím liền quen cửa nẻo đi xuyên qua các dãy nhà, căn bản không cần người dẫn cũng đi tới được tòa nhà ở sâu bên trong rừng trúc.  Võ giả ẩn nấp trong bóng tối bảo vệ rừng trúc cũng không hề phát hiện có một con yêu thú từ bên ngoài lẻn vào.

Năng lực ẩn nấp của yêu thú vô cùng tốt, nhẹ nhàng phóng nhanh đến mái hiên sau đó lẻn vào trong phòng, ghé trên xà nhà cúi đầu nhìn mấy đứa trẻ trong phòng. Tầm mắt nó dừng trên người Sở Chước, nhìn thấy con rùa ngốc trên tay nàng thì đôi mắt nheo lại u ám.

Đám nhỏ bên dưới không biết có một con yêu thú đang rình coi vẫn làm chuyện của mình.

 

Sở Chước mỉm cười nhìn tiểu cô nương đang sợ hãi: “Yêu thú của ngươi chẳng phải Linh Mục Hầu sao? Nghe nói loại yêu thú này rất giỏi tìm bảo vật.”

 

Sở Nguyệt vẫn còn nhỏ tuổi cho nên cũng không u sầu được lâu, rất nhanh đã lại vui vẻ cười nói: “Đúng vậy. Ngươi đừng xem Tiểu Mục còn nhỏ không có bản lĩnh gì, chờ nó lớn rồi nó sẽ trở thành yêu thú tầm bảo lợi hại, không chỗ nào có thiên tài địa bảo có thể gạt được nó.”

 

Bình thường tác dụng cuả Linh Mục Hầu như đã nói ở trên là loại yêu thú phụ trợ, không có sức chiến đấu. Chỗ lợi hại của nó là ở đôi mắt, không một nơi nào có thiên tài địa bảo có thể giấu được nó. Dù là những nơi có ngụy trang nó cũng có thể dùng linh mắt tìm ra, là yêu thú tu luyện giả rất thích nuôi.

Chỉ tiếc Linh Mục Hầu vô cùng yếu ớt, cho dù đã trưởng thành cũng chỉ to bằng ngón tay cái, không có sức mạnh dễ chết yểu. Hơn nữa nhu cầu của tu luyện giả quá lớn dẫn đến chủng tộc này gần như tuyệt chủng. Các Linh Mục Hầu còn sống sót vì để tộc đàn phát triển cũng ẩn nấp kĩ càng. Cho nên loại yêu thú này ngàn vàng cũng khó mua được.

Lần này Sở Nguyệt có thể khế ước một con Linh Mục Hầu, dù không phải yêu thú có sức chiến đấu mạnh mẽ vẫn rất được Sở gia coi trọng.

Chủng loại yêu thú rất đa dạng. Mỗi loại mỗi khác nhưng nhìn chung có thể chia làm ba loại lớn: loại thứ nhất là loại thiên về chiến đấu, loại thứ hai là thiên về phòng ngự và loại thứ ba là các yêu thú phụ trợ. Uyên Đồ Huyền Quy của Sở Chước tuy lực chiến đấu thấp nhưng có năng lực phòng ngự tuyệt vời, cũng vô cùng hiếm có. Với các loại yêu thú phụ trợ này Sở gia cũng coi trọng.

Kiếp trước Sở Chước cũng muốn nuôi một con Linh Mục Hầu đáng tiếc cho đến tận lúc sống lại cũng không tìm được con Linh Mục Hầu thứ hai.

Đằng kia Sở Nguyên Triết cũng líu ríu nói chuyện với Sở Thanh Loan. Rõ ràng là bé trai nhưng còn dông dài hơn cả bé gái. Sở Thanh Loan mỉm cười thường phụ họa một hai câu. Bên cạnh họ có một đứa bé trai thuộc bàng chi gọi Sở Thượng. Khế ước thú là một con Liệp Đông (chim săn mồi) cấp sáu, cũng là một dạng yêu thú phụ trợ có khả năng trinh sát rất mạnh.

Chỉ có Sở Thanh Từ vẫn lặng yên ngồi một mình một chỗ không giao lưu với nhóm nào, có vẻ rất quạnh quẽ.

Đến lúc tộc trưởng Sở Nguyên Hạo và mấy trưởng lão đi tới, mấy đứa nhỏ đều đứng dậy hành lễ.

Các trưởng lão đều hòa ái nhìn họ, xem ra rất hài lòng với kết quả khảo hạch năm nay.

 

Tộc trưởng nói: “Ta rất vui khi thấy mấy đứa ở chung vui vẻ như này.” Tộc trưởng bỏ qua con gái quái gở Sở Thanh Từ tiếp tục nói: “Các ngươi đều khế ước được yêu thú cấp sáu trở lên. Những yêu thú này sẽ là đồng bạn của các ngươi. Sau này cần chung sống hòa thuận với đồng bạn. Chúng nó sẽ là người bạn trung thành nhất trên con đường tu luyện dài đằng đẵng. Cần đối xử tốt với chúng nó, biết chưa?”

 

Một đám hài tử đều vâng dạ.

Tiếp đó tộc trưởng gọi võ giả bên cạnh. Võ giả nâng một cái khay, trên khay có sáu chiếc nhẫn chứa đồ.

Mấy hài tử nhìn thấy nhẫn chứa đồ ánh mắt đều khẽ nhúc nhích, ngay cả Sở Thanh Từ vẫn luôn thờ ơ cũng không nén được liếc qua.

Trang bị cho người tu luyện ở đại lục Tấn Thiên có đủ các loại. Trong đó trân quý nhất là các trang bị không gian chứa đồ giống như nhẫn chứa đồ này. Không gian bên trong có lớn có nhỏ, dù chỉ có không gian mười mét vuông cũng khiến một đám võ giả chạy theo như vịt. Mà kỹ thuật chế không gian chứa đồ đều bị các gia tộc lớn nắm trong tay. Bởi vì rất khó chế tạo nên không phải đệ tử nào của các gia tộc lớn cũng có thể có.

Ngay cả Sở Thanh Từ là con gái tộc trưởng cho đến bây giờ cũng không có nhẫn chứa đồ.

Mỗi năm sau khi khảo hạch, gia tộc sẽ thưởng cho các hài tử có thể khế ước yêu thú cấp sáu trở lên mỗi đứa một chiếc nhẫn chứa đồ có không gian tầm mười mét vuông. Hơn nữa tùy thuộc vào đẳng cấp yêu thú khế ước mà kích cỡ không gian trong nhẫn chứa đồ cũng không giống nhau. Hơn nữa các phần thưởng chứa trong nhẫn cũng không giống nhau. Đây cũng là lí do rất nhiều đứa nhỏ đều hy vọng có thể khế ước được một con yêu thú cấp cao.

Tộc trưởng tự tay đem nhẫn chứa đồ phát cho bọn nhỏ. Người đầu tiên được nhận chính là Sở Chước.

 

Sở Chước nhận đồ, lễ độ nói: “Cám ơn tộc trưởng.”

 

Vẻ mặt Sở Nguyên Hạo có chút phức tạp. Trên mặt miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, muốn xoa đầu đứa nhỏ nhưng cuối cùng vẫn ngại không giơ tay ra đành nói: “Tiểu Thập Bát, ngươi làm rất tốt, sau này tiếp tục cố gắng.”

 

“Vâng ạ.”

 

Sau khi tất cả đều nhận nhẫn chứa đồ Sở Nguyên Hạo lại dặn dò vài câu. Trong đó có thông báo ba ngày sau phải tiến vào chỗ tu luyện của Sở gia cùng nhau tu luyện.

Hài tử Sở gia chưa tròn mười tuổi đều sẽ tiếp nhận cùng một loại dạy dỗ bao gồm dạy võ thuật và văn hóa. Trong lúc đó có thể học bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu. Cho đến khi mười tuổi khế ước được yêu thú, quyết định được tương lai sẽ bắt đầu chính thức tu luyện, sẽ có người chuyên biệt dạy dỗ.

 

“Trong ba ngày này mấy đứa chuẩn bị một chút sau đó sẽ tập trung ở thanh tâm trúc này.”

 

Ba ngày là thời gian cho đám nhỏ nói tạm biệt với gia đình. Sau khi bước vào rừng trúc sẽ bắt đầu đóng cửa tu luyện, một tháng chỉ có một lần được ra ngoài.

Tộc trưởng nói xong liền để võ giả đưa đám nhỏ ra ngoài. Yêu thú trong phòng thấy bọn họ rời khỏi cũng đi theo cùng rời đi. Võ giả đưa bọn họ ra khỏi rừng trúc tím xong thì để mỗi đứa tự quau về nơi ở.

Quảng trường bây giờ còn rất nhiều người chưa đi, thấy đám người kia xuất hiện đều hưng phấn tiến lên vây quanh chúc mừng cùng tò mò nìn khế ước thú của họ.

Bên cạnh Sở Chước cũng có rất nhiều người. Sở Chước còn nhớ khi nàng còn ở Sở gia, ngoại trừ thời gian đi học và tu luyện cũng không hay ra khỏi viện cho nên cảm tình với người Sở gia cũng không sâu. Lúc này bị một nhóm hài tử vây quanh chúc mừng liên tục nàng chỉ mỉm cười đáp lại.

Sở Chước vất vả rời khỏi đám người chúc mừng liền trở lại tiểu viện của ngũ phòng. Vừa bước chân vào cửa đã bị một yêu thú lông mềm mịn nhào lên mặt. Sở Chước đã quen với việc này, kéo yêu thú trên mặt ra cười nói: “A Chiếu, ta về rồi đây! Hôm nay mày không đi ra ngoài nghịch ngợm đấy chứ?”

 

Yêu thú non nớt kêu một tiếng, đôi mắt với tròng mắt khác màu nhau nhìn con rùa nhỏ vẫn đang ngơ ngác ngây ngốc trên tay nàng. Sau đó híp mắt giơ móng vuốt sắc bén đến bên rùa đen đập xuống.

Sở Chước muốn cứu rùa đen nhỏ nhưng tốc độ của nàng sao có thể nhanh hơn yêu thú được. Rùa đen bị yêu thú dùng thủ đoạn độc ác một móng vuốt ném lên tường, vang lên một tiếng rồi rơi bịch xuống đất.

Kiếp trước Sở Chước thiếu chút nữa bị một màn này hù dọa đến kinh hách, lo lắng Huyền Quy cấp mười mới khế ước bị đập chết. Có điều sau nàng mới hiểu được yêu thú cấp mười đại biểu cho điều gì. Coi như yêu thú con cấp mười mới ra đời thì chút sức lực này cũng không thể khiến nó bị thương chỉ có thể coi như gãi ngứa. A Chiếu cũng là hạ móng lưu tình không dùng hết sức mạnh nếu không rùa đen nhỏ mới ra đời không bao lâu đã bị thương rồi.

Rùa đen rơi xuống đất cũng không còn bộ dạng ngây ngô ngốc ngốc mà cái đầu lắc lư qua lại.  Đôi mắt đen ti hí nhìn yêu thú vừa đánh bay nó, sau đó bình tĩnh bò về phía Sở Chước.

A Chiếu đứng vững trên vai Sở Chước, lần thứ hai giơ vuốt ra vẻ bá đạo: “Có ta sẽ không có nó”

Sở Chước có phần bất đắc dĩ quả nhiên dù là kiếp trước hay kiếp này thì cũng như nhau.

Tính tình A Chiếu rất bá đạo. Nó không ở thì không sao chứ nếu như ở thì tuyệt đối không cho phép nàng ôm các con thú khác, kể cả là con non cũng không được. Nó không quan tâm nàng khế ước bao nhiêu con yêu thú nhưng tuyệt đối không cho phép nàng đối tốt với các con yêu thú khác hơn đối với nó. Nếu không thì mấy yêu thú đó sẽ bị nó giày vò bắt nạt thảm thiết.

Có thể bạn cũng thích

0 comment

Ann Nguyen March 2, 2018 - 9:42 pm

Anh nhà con nhỏ mà bá đạo rồi :))))

Reply

Leave a Comment