[Review][Đam mỹ] Đại ca_Priest

by Hạ Du
0 comment 87 views

51691450-368-k550065

Tác giả: Priest

Thể loại: đam mỹ, niên hạ, nguỵ huynh đệ, cường cường

Link Edit: link

 

*Review có chứa nội dung spoil*

 

Gu đọc truyện của mình không hợp với Pi đại lắm nên mặc dù biết truyện khá hay, hấp dẫn thì cũng rất ít khi mình cho truyện của bà ý vào watch list. Nhưng chẳng biết run rủn sao mình lại đọc truyện này trong tình trạng hơi lơ mơ nên không chú ý lắm tên tác giả. Đọc được 1 lúc mới chú ý nhưng ngay từ mấy chương đầu đã không dứt ra được. Truyện rất hay mặc dù công thụ tính cách thực sự không phải style mình hay đọc.  Thế nên mình cứ bị hút theo câu truyện mãi.

Thụ tên là Nguỵ Khiêm là một gã lưu manh. Mẹ gã bị bố gã cưỡng hiếp rồi sinh ra gã. Bố gã bị tống đi tù còn mẹ thì trở thành “gà” sống mơ màng qua ngày. Mỗi ngày đều chỉ mắng chửi gã. Gã lớn lên trong căm hận, trong nơm nớp lo sợ nhưng cũng không ngừng chờ mong sự dịu dàng của mẹ. Những tưởng đâu sau khi mẹ tìm được một người chồng thì mọi thứ sẽ khá lắm nhưng không số phận của gã dường như định sẵn là phải sống trong bất an hãi hùng căm hận thế nên bố dượng chết, mẹ gã nghiện ngập. Khi tác giả chỉ bằng một vài dòng văn đơn giản mô tả cuộc sống của hai đứa trẻ dưới mái nhà của một con nghiện hận đời sao mà mình thấy cuộc đời thụ nó lạnh nhạt quá. Thế rồi mẹ gã chết và gã chỉ mới tí tuổi đầu đã phải bôn ba lăn lê kiếm tiền tự nuôi thân, đi học rồi còn nuôi 1 con nhóc 5 tuổi bé tí teo chả biết gì.

Cái chung cư cũ nát nơi Nguỵ Khiêm sống giống như một cái hố tóm gọn những mảnh đời cùng cực của xã hội. Dù tác giả chẳng hề mô tả rõ những thứ cơm áo gạo tiền đói ăn đói mặc nhưng mình có thể cảm giác được số phận khổ cực của thụ, của những cuộc đời xung quanh.

Vì sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh thế nên trái tim Nguỵ Khiêm rất băng giá, lạnh lùng, cũng rất lưu manh. Thế rồi thụ và công gặp nhau.

Hai người gặp nhau lần đầu tại bãi rác gần chung cư nhà thụ lúc công vẫn còn nhỏ đang giành nhau một hộp pate trong đống rác với một con chó. Rồi thi thoảng Nguỵ Khiêm cho công một cái bánh bao. Qua đây mình thấy một con người hằn học lưu manh cũng có một khoảng trái tim mềm nhũn.

Vì một khoảng tim đó nên dù biết phải đèo bòng khổ sở gã vẫn đón công về nhà nuôi như nuôi một đứa em trai ruôt.

Thế rồi gã phải bỏ học đi làm bảo kê dưới trướng đại ca xã hội đen để kiếm tiền. Nhưng dù vậy trong lòng vẫn luôn có một ánh sáng nhỏ hy vọng được vào đại học, được làm nghiên cứu khoa học mặc đồ trắng tinh sạch sẽ. Do sinh ra lớn lên trong hoàn cảnh như vậy nên gã luôn giữ được cái đầu tỉnh táo. Chính sự tỉnh táo và ánh sáng nhỏ đã gúp Nguỵ Khiêm nhiều lần thoát hiểm.

Công tên Nguỵ Chí Viễn, là đứa nhỏ lang thang được thụ nhặt về nuôi. Công thông minh nhưng vô cùng tự ti và có tâm lý phản xã hội. Công rất yêu thụ. Mỗi lần ngọn lửa trong lòng bùng lên vì tình cảm thì đều bị sợ hãi tự ti dập sạch. Tình cảm của hai người trải qua dằn vặt rồi cuối cùng cũng hạnh phúc.

Tuy nhiên dù tình huynh đệ nghĩa khí, tình gia đình nhưng không hiểu sao khi đọc truyện mình vẫn thấy tính cách của công và thụ rất lạnh bạc, thờ ơ với xã hội.

Mình thích nhất là đoạn thời gian khi quá nghèo khổ mấy anh em sống tự vào nhau, vật lộn kiếm tiền rồi bảo bọc nhau. Sau có tiền rồi mình cảm giác câu chuyện nó bị hạ nhiệt xuống dù vẫn hay nhưng không có cảm giác quặn thắt như quyển đầu.

Các nhân vật phụ trong truyện cũng ấn tượng và có hoàn cảnh tính cách riêng. Mình đọc mà cảm thấy cuộc đời của mỗi người đều có những nỗi khổ nỗi dằn vò dù họ có nghèo hay giàu, già hay trẻ.

4 1 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x