Dữ thiên đồng thú _ Chương 11

by Hạ Du
0 comment 62 views

 

Mọi người chào tạm biệt nhau rồi đem dẫn yêu thú của mình về nhà.

Sở Chước trên vai ngồi một con yêu thú lớn như con mèo, trong tay bưng Tiểu Ô Quy lười biếng, mang hai đứa về phòng mà hoàn toàn không thấy nặng. Ba năm qua mà hai đứa gần như không thay đổi tí gì. Đây cũng là hạn chế của yêu thú cấp cao. Càng cao cấp, ấu sinh kỳ càng dài, hạn chế cũng nhiều. Vì thế khi yêu thú cấp cao còn nhỏ cần chăm sóc phi thường cẩn thận. Nếu vượt qua được thời kỳ ấu sinh trưởng thành sẽ rất lợi hại. Thậm chí võ giả cùng cấp không phải đối thủ của chúng nó.

Sở Chước hồi tưởng mọi việc đời trước chợt phát hiện chính nàng kỳ thực không biết chúng nó lớn lên lúc nào. Bởi vì chúng nó trưởng thành rất đột nhiên. Chờ khi nàng lấy lại tinh thần thì chúng nó đã lại biến về bộ dạng nhỏ xíu dễ thương, đã lười biếng vẫn tiếp tục lười biếng, từng nằm trong lòng nàng vẫn tiếp tục nằm bẹp trong lòng nàng .

Sở Chước đem hai yêu thú vừa về đến trước phòng trúc liền thấy một nữ võ giả đứng bên ngoài.

 

“Thập bát tiểu thư.” Nữ võ giả tiến lên hành lễ với Sở Chước.

 

Sở Chước nhận ra đây là nữ võ giả – một hộ vệ bên cạnh tộc trưởng Sở Nguyên Hạo, liền hỏi: “Có chuyện gì sao?”

 

“Tộc trưởng cho gọi tiểu thư đến Lệ Thuỷ Hiên.”

 

Lệ Thuỷ Hiên là nơi Sở gia đãi khách. Sở Chước nghe nàng nói mới nhớ tới một việc liền nói: “Đi thôi.”

 

Nữ võ giả thấy nàng vậy mà lại không hỏi chuyện gì trong lòng khá kinh ngạc nhưng trên mặt không lộ vẻ gì, đưa nàng rời rừng trúc đến Lệ Thuỷ Hiên. Từ rừng trúc cần đi một đoạn đường khá dài mới đến Lệ Thuỷ Hiên. Cho dù người tu luyện có tốc độ rất nhanh cũng cần một thời gian kha khá mới đến được.

Khi Sở Chước mang theo hai yêu thú bước vào phòng khách của Lệ Thuỷ Hiên, nhìn thấy người đàn ông trung niên ngồi chỗ kia, trong lòng liền rõ ràng. Từ sau khi trọng sinh nàng trừ tốc độ tu luyện nhanh hơn đời trước thì những chuyện khác đều đi theo quỹ đạo của đời trước.

Cũng không phải nàng không nghĩ thay đổi mà là ở đại lục Tấn Thiên nàng cũng không có nguy hiểm gì, loại hoàn cảnh an toàn khó có được này vừa lúc thích hợp để nàng mài dũa kỹ năng và thân thể. Nàng hy vọng tương lai khi bản thân đối mặt với nguy hiểm sẽ có đủ thực lực đối mặt mà không phải như đời trước một đường chật vật khó khăn, gặp rất nhiều khó khăn gian khổ.

Sở Chước bình tĩnh bước vào hành lễ với Sở Nguyên Hạo:

 

“Tộc trưởng, ngài tìm con ạ?”

 

Sở Nguyên Hạo nói với nàng: “Tiểu Thập Bát, đây là phong chủ thiên phong Chiêm Hoà Trạch của Tẩy Kiếm Tông núi Ngật Khâu.”

 

Sở Chước hành lễ với Chiêm Hoà Trạch. Nàng làm vãn bối, tu vi thấp hơn đối phương không thể thiếu lễ này, cũng là một loại né tránh của võ giả cấp thấp với võ giả cấp cao.

 

Sở Nguyên Hạo chờ Sở Chước hành lễ xong mới tiếp tục nói: “Lần này y đến Sở gia là vì muốn mượn Uyên Đồ Huyền Quy. Ngươi có đồng ý không?”

 

Chiêm Hoà Trạch ở bên cạnh cũng nói: “Sở cô nương. Tại hạ có việc cần một yêu thú hệ thuỷ cấp mười hỗ trợ. Nghe nói cô nương khế ước được một yêu thú hệ thuỷ cấp mười liền mặt dày đến tìm Sở tộc trưởng, muốn mượn Uyên Đồ Huyền Quy của cô nương. Chỉ cần cô nương đồng ý tại hạ sẽ có thù lao tương ứng cho cô nương. Hơn nữa cũng đảm bảo an toàn cho yêu thú khế ước, có được không?”

 

Sở Chước chưa trả lời mà hỏi lại: “Không rõ Chiêm tiền bối mượn Huyền Uyên làm gì? Có nguy hiểm gì không?”

 

Điều này khá phù hợp với hình tượng chủ nhân quan tâm đến khế ước thú của mình cho nên hai người kia cũng không nghi ngờ gì. Chiêm Hoà Trạch nói: “Nơi ta đi tạm thời không thể nói cho cô nương vì tránh để lộ tin tức ra ngoài. Chỉ cần không vào bên trong thì sẽ không nguy hiểm gì cả.”

 

Sở Chước lại dò hỏi thêm vài câu, Chiêm Hoà Trạch rất ôn hoà đáp lời, không hề vì nàng chỉ là một cô nương mười ba tuổi mà coi nhẹ.

Thực tế thì khi Chiêm Hòa Trạch nhìn thấy Sở Chước cũng rất kinh ngạc. Tiểu cô nương này lớn lên vô cùng xinh đẹp. Tuổi còn nhỏ mà đã không tầm thường. Chỉ là khí chất mảnh mai yếu ớt, nghiễm nhiên là một cô bé nhu nhược không chịu được gió mưa. Đối với nhiều người tu luyện muốn đi mạo hiểm thì loại này sẽ là những người kéo chân sau bạn đồng hành. Đa phần mọi người đều sẽ lựa chọn nữ tu luyện kiên nghị quả cảm. Có điều khi Chiêm Hoà Trạch phát hiện tu vi của cô nương này đã là Ngưng Mạch Cảnh tầng bảy thì giật mình, liền rõ ràng. Tuy tiểu cô nương bộ dạng mong manh yếu đuối nhưng biểu hiện lại không hề yếu đuối nhu nhược như vẻ bên ngoài. Thậm chí có thể nói nàng là một thiên tài hiếm gặp, ngay cả ông nhìn cũng sinh ít lòng đố kỵ. Tu vi của nàng là hàng thật giá thật. Ở tuổi này đã có thể tu luyện đến Ngưng Mạch cảnh, trên đại lục Tấn Thiên là vô cùng hiếm gặp. Hơn nữa yêu thú trên vai nàng có khí tức vô cùng cổ quái.  Khí tức chỉ như một con yêu thú cấp ba cấp bốn nhưng đôi mắt lại là dị đồng tử có nhan sắc khác biệt, không biết trời sinh như vậy hay dùng thủ thuật gì làm ra.

 

Sở Chước nghĩ ngợi một chút rồi hỏi: “Vãn bối có thể cùng đi được không?”

 

Chiêm Hoà Trạch hơi kinh ngạc, nội tâm có chút do dự.

 

Sở Chước nói tiếp: “Huyền Uyên là khế ước thú của vãn bối. Bây giờ nó còn quá nhỏ. Vãn bối không yên tâm để nó đi một mình. Xin tiền bối yên tâm, vãn bối sẽ không đi lung tung. Ngài là bạn cuả tộc trưởng. Vãn bối tin tưởng ngài sẽ không hại vãn bối.”

 

Cuối cùng Chiêm Hoà Trạch vẫn quyết định mang Sở Chước cùng đi. Dù sao có chủ nhân câu thông với khế ước thú vẫn tốt hơn, có thể đề phòng nhiều vấn đề phát sinh.

 

“Nếu Sở cô nương không có việc gì. Ta hy vọng ngày mai có thể xuất phát. Được không?”

 

Sở Chước dứt khoát: “Dĩ nhiên là có thể.”

 

Sau khi Chiêm Hoà Trạch về khách viện của Sở gia nghỉ ngơi, Sở Chước muốn hành lễ rời đi liền bị Sở Nguyên Hạo gọi lại. Sở Nguyên Hạo nhìn tiểu cô nương trước mặt, không kìm được mà nói: “Tiểu Thập Bát, sao ngươi quyết định nhanh như vậy? Vạn nhất có nguy hiểm gì thì sao?”

 

Sở Chước nhìn ông: “Nếu có nguy hiểm tộc trưởng sẽ không kêu con lại đây mà, đúng không?”

 

Sở Nguyên Hạo làm tộc trưởng vô cùng có trách nhiệm. Có lẽ tu vi của ông không cao nhưng luôn tận tâm tận lực vì gia tộc. Cho dù nàng là đứa nhỏ duy nhất còn lại của ngũ phòng thì cũng không buông bỏ mặc kệ mà vẫn luôn nỗ lực bồi dưỡng. Chỉ riêng điều này thôi đã là rất hiếm có rồi.

Sở Nguyên Hạo nghẹn lời, nhìn ánh mắt sáng ngời cuả tiểu cô nương cũng cảm thấy xúc động, cuối cùng ông nói: “Ngươi chỉ cần giúp đỡ mở ra cấm chế, không đi vào sẽ không bị nguy hiểm. Lúc đó ngươi hoàn thành nhiệm vụ xong thì lập tức quay về, không cần chờ đợi ở bên ngoài.”

Sở Nguyên Hạo ngẫm nghĩ lại lấy ra mấy tấm phù Thần Hành từ túi chứa đồ. “Đây là phù Thần Hành, rất hữu dụng khi chạy trốn. Nếu có nguy hiểm phải nhanh chân bỏ chạy, chỉ cần còn sống thì cái gì cũng có thể làm.”

 

Sở Chước không từ chối, cảm ơn tộc trưởng rồi mang hai yêu thú nhỏ quay về.

Sở Chước quay về phòng trúc, nghĩ ngày mai phải lên đường rồi liền quyết định đi phòng luyện đan điều chế một ít đan được và thuốc nước cần dùng.

Trong lúc Sở Chước bận rộn, A Chiếu cũng vội vàng triệu tập các tiểu đệ. Một đám tiểu đệ tập trung trước cửa phòng trúc. A Chiếu đứng trên cầu thang nói với bọn nó: [Ngày mai ta với Huyền Uyên phải đi ra ngoài một thời gian sau mới quay về. Các ngươi đều phải cố gắng hết sức mà tu luyện, không được lười biếng. Ta trở về mà biết ai lười biếng thì đứa đó cứ chờ bị bổn đại gia vặt sạch lông đi.]

 

Mấy yêu thú có lông nghe xong đều cảm thấy da lông nhoi nhói đau. Yêu thú không lông cũng cảm thấy vảy trên da bị cạo đau. Cuối cùng nó nhìn khỉ nhỏ đang đứng trên lưng Huyền Uyên nói [Ngày mai ngươi cũng đi theo. Quay về nói với chủ nhân của ngươi là ngươi muốn cùng chúng ta đi ra ngoài.]

 

Linh Mục Hầu rất nghe lời lão đại, lập tức gật đầu [Ta biết rồi, lão đại.]

 

Sở Chước luyện xong đan dược đi ra thì Sở Nguyệt ôm Linh Mục Hầu tới cửa.

 

“A Chước, ngươi ngày mai có việc gì phải không?” Sở Nguyệt hỏi, thấy Sở Chước kinh ngạc nhìn mình vội nói: “Là Tiểu Mục nói cho ta. Nó muốn cùng ngươi đi ra ngoài chơi.”

 

Sở Chước nghe vậy liền liếc mắt nhìn A Chiếu bên cạnh, thấy nó ngồi xổm trên bàn nghiêng đầu bộ dạng vô tội đáng yêu, ra vẻ chính mình chẳng làm gì cả. Nàng muốn đi ra ngoài làm việc nhưng trong mắt Linh Mục Hầu chính là đi chơi. Sở Chước ngoài buồn cười còn cảm thán tiểu yêu thú ham chơi.

 

“Quả thật có việc này. Ngày mai ta sẽ ra ngoài một chuyến, tầm một tháng sau mới về.” Sở Chước nói lời này cũng không khỏi nhớ đến địa phương nàng đi đời trước, cũng không mang theo Linh Mục Hầu. Đời này nếu mang nó theo cũng không biết có kết quả thế nào. Sở Chước nghĩ vậy liền nói với Sở Nguyệt: “A Nguyệt, ngươi có thể cho ta mượn Linh Mục Hầu một tháng được không?”

 

Sở Nguyệt dĩ nhiên là luyến tiếc Linh Mục Hầu nhưng Linh Mục Hầu lại bày tỏ ý nguyện muốn đi, nàng cũng sẽ không ngăn cấm nó: “Được rồi. Hy vọng ngươi bình an trở về.”

 

Sở Chước vội cam đoan: “Ngươi yên tâm. Ta nhất định sẽ bảo vệ Linh Mục Hầu cẩn thận. Lần này ra ngoài tìm được thứ gì tốt ta cũng sẽ phân cho Linh Mục Hầu.”

 

Sở Nguyệt nghe vậy nở nụ cười sáng lạn, xua tay: “Không cần. Giờ nó còn quá bé, cũng không tìm được thứ gì tốt. Huống hồ ra sức chính là các ngươi, tự ngươi giữ lại dùng đi.” Thật ra nàng không hề nghi ngờ những gì Sở Chước nói. Hiện tại Sở Chước đã là Ngưng Mạch Cảnh tầng bảy, trong mắt nàng đã là rất mạnh, cũng đã chuyển qua nơi tu luyện khác. Từ hai năm trước Sở Chước đã không tu luyện cùng bọn họ nữa. Nàng đã tiến xa hơn nhiều so với tưởng tượng của họ. Lúc đó họ liền hiểu rõ sớm muộn cũng có một ngày Sở Chước cũng sẽ như những trưởng bối khác của ngũ phòng, rời đi và biến mất.

 

À cách nói thông thường chính là bỏ nhà đi bụi.

 

Sáng sớm ngày hôm sau Sở Chước mang theo ba yêu thú lặng lẽ rời đi Lăng Dương cùng với Chiêm Hoà Trạch.

 

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x