Dữ thiên đồng thú – Chương 12

by Hạ Du
0 comment 57 views

pic_2vadt9smccj3eep06b08ebbzn5dthdte.jpg!photo.middle2s (1)

 

Ở mênh mông hoang dã, Sở Chước ngồi trên lưng một con Tật Phong Thú, bọc một cái áo choàng to rộng lên người, chạy nhanh theo con Tật Phong Thú phía trước.

Tật Phong Thú là yêu thú cấp năm, phát triển về mặt tốc độ, tính tình lại rất ôn hoà, hình dáng giống con lừa, cường tráng hơn lừa rất nhiều, quanh người có vảy nhỏ, được nhiều gia tộc môn phái thuần dưỡng làm công cụ đi lại. Lúc rời nhà đi xa dùng loại yêu thú này thay đi bộ là tiện nhất.

Đương nhiên dùng Truyền Tống Trận vẫn là nhanh nhất. Có điều ở đại lục Tấn Thiên có rất ít Truyền Tống Trận, chỉ mấy tông môn và gia tộc lớn mới có. Lí do là vì Truyền Tống Trận cần tiêu tốn rất lớn nhân lực, vật lực và tài lực, không dễ dàng sử dụng. Cho nên đa số thời điểm mọi người đều sử dụng yêu thú thay đi bộ hoặc ngự kiếm mà đi.

Gió cát hoang mạc đập vào mặt, rất nhanh đã bị linh khí bao bọc cản lại.

Sau khi người tu luyện tiến vào Ngưng Mạch Cảnh có thể đem linh khí tập trung ở khí mạch phóng ra ngoài tạo thành một vòng bảo hộ thân thể. Có điều việc này rất tiêu hao linh lực cũng cực có lợi cho việc vận dụng nắm giữ linh lực.

Sở Chước nheo mắt nhìn hoang mạc mênh mông, vẻ mặt bình tĩnh, không ai rõ nàng đang suy nghĩ gì.

Tuy rằng Chiêm Hoà Trạch đi rất nhanh phía trước vẫn luôn chú ý thiếu nữ phía sau, thấy nàng thuần thục dùng linh khí ngăn bụi bặm mù mịt cũng không khỏi kinh ngạc. Trên đường đi cô nương này vẫn luôn biểu hiện rất trầm ổn nhanh nhẹn, thật sự không giống người mới lần đầu tiên rời xa nhà. Trước khi đi Sở Nguyên Hạo còn đặc biệt chạy lại nhờ cậy ông chiếu cố cháu gái nhiều hơn. Rốt cuộc cũng là tiểu thư từ nhỏ chỉ ở thành Lăng Dương còn chưa ra ngoài thành bao giờ chứ đừng nói là đi xa như vậy. Nhưng biểu hiện của cô nương này mấy ngày nay cũng khiến người ta phải lau mắt mà nhìn, hoàn toàn không giống một người chưa bao giờ đi xa nhà mà bất tri bất giác đã đem nàng trở thành một người đồng hành cùng lửa tuổi, thậm chí lúc lên đường cũng không để ý lắm đến cảm giác của nàng. Bỗng nhiên thấy ngực tiểu cô nương có gì đó động đậy, tiếp theo liền thấy một cái đỉnh đầu đen lông xù từ trong áo choàng đang quấn chặt chui ra, hứng thú bừng bừng nhìn xung quanh, thấy hoàn cảnh xung quanh vẫn chưa thay đổi gì lại đem đầu rụt vào. Chiêm Hoà Trạch nhìn cảnh này cũng không kiềm được mà âm thầm lắc đầu. Quả nhiên là yêu  thú cấp thấp rất ham chơi nhìn qua cũng không có tác dụng gì. Có lẽ tiểu cô nương thích yêu thú dễ thương mới thu dưỡng làm sủng vật.

Không thể không công nhận Sở Chước nuôi một con yêu thú đáng yêu cũng có chút tác dụng mê hoặc lòng người, sẽ khiến người khác theo bản năng mà coi nhẹ một số điều cổ quái trên người nàng.

Lúc chạng vạng họ dừng chân nghỉ tạm ở một trấn nhỏ bình thường.

 

Dùng bữa tối xong Chiêm Hoà Trạch nói với Sở Chước: “Đêm nay nghỉ ngơi thật tốt, trưa mai hẳn là có thể đến đích. Lúc đó sẽ phiền toái ngươi.”

 

Sở Chước mỗi vai ngồi 1 con yêu thú. Nàng biểu hiện rất trầm tĩnh: “Vãn bối biết rồi. Chiêm tiền bối cũng nghỉ ngơi thật tốt.”

 

Chiêm Hoà Trạch nhìn hai yêu thú nhỏ trên vai nàng, đặt cạnh khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của nàng vẫn rất là đáng yêu. Nhưng chính vì quá đáng yêu nên ông mới lo lắng con yêu thú này có được tích sự gì không.

Thật là rối rắm mà.

 

Sở Chước chúc Chiêm Hoà Trạch ngủ ngon rồi quay về phòng nghỉ ngơi. Đầu tiên nàng lấy một lọ đan dược đổ ra ba viên cho mỗi yêu thú một viên. Tiếp đó lại lấy một chậu đá hoà Ngũ Hành Hoạt Linh Thuỷ với nước theo tỷ lệ rồi thả Tiểu Ô Quy vào. Tiếp tục kiểm tra đồ vật trong túi chứa đồ để tránh lúc đó không đủ đồ để dùng. Có ký ức đời trước nên nàng rất rõ ràng sẽ có nguy hiểm gì. Có lẽ sẽ xảy ra tình huống ngoài ý muốn nhưng nàng chỉ có thể đem các đồ vật cần dùng đều chuẩn bị tốt, làm đề phòng tốt nhất có thể.

Linh Mục Hầu bưng một viên đan với nó là rất to há mồm gặm, đứng cạnh chậu nước vừa gặm vừa kêu chít chít nói chuyện với Tiểu Ô Quy. Uyên Đồ Huyền Quy tính tình rất tốt, Linh Mục Hầu vẫn luôn thích ngồi trên lưng nó, như thế cũng đề phòng các yêu thú khác không để ý nó mà đè lên – rốt cuộc không yêu thú nào ở Sở gia dám coi thường Uyên Đồ Huyền Quy cấp mười. Vì thế tình cảm của Linh Mục Hầu và Uyên Đồ Huyền Quy rất tốt. Cho nên lần này nó đồng ý đi theo ngoài việc nghe lời lão đại cũng là muốn cùng đi ra ngoài chơi với Uyên Đồ Huyền Quy.

 

Sở Chước kiểm kê đồ đạc xong thấy A Chiếu buồn chán nằm ườn bên cạnh liền bế nó lên, sờ đầu nó nói: “A Chiếu, nên đi ngủ rồi, cần cho tinh thần nghỉ ngơi thật tốt. Thời gian tới có thể sẽ khá mệt mỏi.”

 

A Chiếu nghiêng đầu nhìn nàng, cái đuôi phẩy phẩy tay nàng, phảng phất trấn an làm nàng đừng lo lắng. Sở Chước khẽ mỉm cười, cúi đầu cọ cọ trán nó.

 

***

 

Trưa hôm sau bọn họ quả thật tới nơi.

Lúc này bọn họ đi tới một chân núi trông rất tầm thường, liền thấy ở đây còn có 3 người tu luyện. Trong đó có một người đeo một thanh giống Toái Tinh Kiếm trên lưng, là người của Tẩy Kiếm Tông. Hai nam nhân còn lại ăn mặc theo kiểu văn sĩ. Sở Chước không xem rõ tu vi của ba người này nhưng ít nhất tu vi cũng từ Không Minh Cảnh trở lên.

Ba người thấy Chiêm Hoà Trạch dẫn một tiểu cô nương lạ mặt tới đều có chút kinh ngạc. Một người nam nhân mặt trắng nhẵn nhụi, tay cầm một chiếc quạt ngọc cười nói: “Hoà Trạch tới rồi à. Tiểu cô nương này là?”

 

Ba người đánh giá Sở Chước. Lúc đầu cũng không vui vẻ lắm khi thấy Chiêm Hoà Trạch mang người xa lạ tới, có điều chờ thấy rõ thực lực lại xem tuổi của nàng thì có chút ngạc nhiên.

 

“Đây là Sở Chước, là cô nương Sở gia ở Lăng Dương. Mấy năm trước đã khế ước với Uyên Đồ Huyền Quy hệ thuỷ cấp mười.” Chiêm Hoà Trạch giải thích: “Lần này ta mời nàng đi cùng, chờ mở được cấm chế xong sẽ rời đi. Các ngươi không cần lo lắng.”

 

Ba người nghe xong biết là chủ nhân của Uyên Đồ Huyền Quy thì cũng không nói gì nữa. Còn về việc để nàng tự rời đi có tiết lộ địa phương này hay không bọn họ cũng không lo ngại. Chiêm Hoà Trạch dám đem người đến tự nhiên sẽ có an bài.

Lăng Dương Sở gia là ngự thú thế gia nổi danh ở đại lục Tấn Thiên. Sự nghiệp gia tộc rất lớn, nhiều tông môn luôn muốn nhờ cậy yêu thú Sở gia cho nên rất khách khí với Sở gia. Tuy bọn họ không ra tay với một tiểu cô nương nhưng thân phận của tiểu cô nương này đã định trước là không thể dễ dàng bán đứng bọn họ.

Tiếp đó Chiêm Hoà Trạch lại giới thiệu với Sở Chước ba người. Trong đó người có gương mặt oai hùng, lưng đeo Toái Tinh Kiếm chính là Võ Thịnh của Tẩy Kiếm Tông. Hai trung niêm ăn mặc văn sĩ là Chu Hồng Nhạn, Chu Sĩ Nam: là một đôi huynh đệ. Huynh trưởng Chu Hồng Nhạn là võ giả, vũ khí chính là quạt ngọc. Đệ đệ là Chu Sĩ Nam – một luyện đan sư.

Chiêm Hoà Trạch cũng không giới thiệu tỉ mỉ. Sở Chước hành lễ với bọn họ, cung kính gọi tiền bối.

Giới thiệu nhận biết lẫn nhau xong cũng không dông dài, một nhóm người vào núi. Đi tầm một canh giờ đến một thác nước nhỏ trong núi. Thác nước này cao tầm mười trượng (tầm 30m). Một dòng thác đổ từ trên cao nghiêng nghiêng xuống, nước chảy cũng không mạnh. Bên dưới có một đầm nước: nước mát lạnh, có thể nhìn thấy nhiều cá bạc lớn nhỏ bơi qua bơi lại trong đầm nước.

Lúc A Chiếu nhìn thấy cá bạc liền nhảy từ trên vai Sở Chước xuống ngồi chồm hỗm cạnh đầm nước nhìn chằm chằm đám cá nhỏ. Thi thoảng thò móng vuốt chọc vài cái, dáng vẻ mèo thèm ăn.

Những người xung quanh thấy tiểu yêu thú thì hoàn toàn không đề phòng.

 

“Sở cô nương, trong thác nước này có một cấm chế cần yêu thú hệ thuỷ cấp mười đi vào mở ra. Xin nhờ khế ước thú của cô nương.” Chiêm Hoà Trạch giải thích.

 

Sở Chước nhìn thác nước, xuyên qua màn nước có thể thấy một hang động. Có điều nếu có người đi vào thăm dò sẽ thấy hang động cũng chỉ rộng tầm bảy tám trượng, không có gì đặc biệt. Bởi vì nơi này còn có một ảo trận dễ dàng đánh lừa cảm giác của người tu luyện. Sở Chước không hỏi gì, thể hiện bộ dáng rất biết điều, đi theo nhóm người vào hang động sau thác nước. Hang động ẩm ước. Nước đổ từ trên cao xuống bọt nước bắn tung toé, theo địa thế mà chảy ngược vào trong nên dần hình thành một hồ nước nhỏ bên trong hang động. Hồ nước cũng không lớn chỉ tầm hai trượng.

Nhóm người Chiêm Hoà Trạch kiểm tra hoàn cảnh xung quanh một lần phát hiện cấm chế vẫn còn không có người phá hư. Chiêm Hoà Trạch mới nói với Sở Chước: “Sở cô nương, cấm chế ở dưới ao này. Nước trong ao là một loại linh thuỷ có hoạt tính kim loại. Chỉ có các yêu thú hệ thuỷ có thuộc tính nước mới không bị trở ngại khi đi vào.”

Sau đó Chiêm Hoà Trạch lại giảng giải những việc mà Uyên Đồ Huyền Quy cần làm. Tóm lại chính là muốn dựa vào Uyên Đồ Huyền Quy vượt qua linh thuỷ hoạt tính, đem đồ phá giải cấm chế đặt ở trung tâm cấm chế. Lúc đó có thể phá giải cấm chế nơi này.

 

Sở Chước đem Tiểu Ô Quy đang nghỉ ngơi trong túi linh thú ra. Tiểu Ô Quy nho nhỏ nằm trong lòng bàn tay nàng chẳng nhúc nhích, thoạt nhìn rất ngốc. Nếu không phải cảm nhận được khí tức yêu thú cấp mười của nó mấy võ giả ở đây đều sẽ hoài nghi về độ tin cậy của nó.

Trông mặt bắt hình dong không chỉ sử dụng cho con người mà đồng dạng cũng sử dụng cho yêu thú.

Sở Chước lấy đan dược trong túi chứa đồ ra đút cho nó, chờ Tiểu Ô Quy ngây ngốc ăn xong mới nói nhiệm vụ lần này cho nó. Sở Chước dặn dò kĩ xong liền đặt nó lên mặt đất để nó tự đi qua.

Lúc này A Chiếu lại nhảy đến trên vai Sở Chước, ngồi xổm nhìn Tiểu Ô Quy bò đi trong hang động tối tăm. Nó bò đến trước ao liền dừng lại.

Đầu tiên Tiểu Ô Quy ngốc ngốc nhìn ao nước, sau đó cõng đồ phá cấm chế mà Chiêm Hoà Trạch đưa cho chậm rãi bò xuống. Nước ao mát lạnh. Mọi người xung quanh đều có thể thấy Tiểu Ô Quy bò vào xong vẫn luôn chìm xuống. Loại nước ngăn trở con người trong ao với nó mà nói căn bản không có tác dụng cản trở gì, vẫn vui vẻ bơi lội như cũ. Tốc độ tuy chậm nhưng thật sự là chìm xuống.

Tất cả mọi người thấy nó chìm xuống đáy ao mới thở phào nhẹ nhõm. Cũng không biết ai bố trí cấm chế ở chỗ này, thật là gây khó dễ cho người khác. Chỉ riêng linh thuỷ cách trở đã khiến mọi người đau đầu. Linh thuỷ này không giống linh thuỷ trong linh tuyền tràn ngập linh khí. Mặc dù nó được gọi là “Linh thuỷ” nhưng kỳ thật chỉ là một loại nước có tính chất đặc thù. Giống như hoả, thổ, kim có nhiều loại khác nhau, thuỷ cũng có rất nhiều chủng loại. Mà linh thuỷ thuộc tính kim loại là một loại nước có tính chất đặc thù, mới có thể ghép thêm từ “Hoạt”. Loại nước đặc thù này có tác dụng ngăn cản con người, mà với yêu thú thì gần như không có tá dụng gì.

Trong sự chờ đợi của một nhóm người Uyên Đồ Huyền Quy cuối cùng cũng bò được vào trung tâm cấm chế, đem đồ phá cấm chế lấy xuống, duỗi móng vuốt đẩy nó đi, thẳng đến khi đúng vào trung tâm cấm chế thì nghe thấy rắc rắc một tiếng, có thứ gì đó mở ra.

Nhóm người Chiêm Hoà Trạch sắp lộ ra vẻ mặt cao hứng thì chợt thấy nước ao vốn phẳng lặng bỗng sôi trào lên. Một cột nước phóng lên cao như một con rồng linh hoạt hung mãnh cuốn tất cả những ai đang đứng cạnh ao vào.

Sở Chước đã sớm chuẩn bị sẵn sàng. Lúc rồng nước xông tới, nàng ôm yêu thú trên vai vào lòng, nín thở chờ bị cuốn vào.

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x