Dữ thiên đồng thú _ Chương 13

by Hạ Du
0 comment 62 views

21exdux

 

Sau khi đoàn người bị cuốn vào nước mới phát hiện nguyên bản ao thoạt nhìn không sâu lúc này đã trở nên sâu không thấy đáy. Bên dưới đen như  mực, tựa như mồm của một quái thú đang há to sắp nuốt họ vào.

Thân thể mọi người cứ chìm xuống mãi, áp lực của nước càng ngày càng nặng như thể nghiền ép xương cốt họ, cho dù liều mạng phóng ra linh lực bảo hộ cơ thể vẫn bị nước áp chế không thể động đậy, chỉ có thể mặc rồng nước cuốn xuống càng ngày càng sâu, thẳng đến tận khi mọi người không chịu nổi mà mất đi ý thức.

 

***

 

Sở Chước nằm trên mảng bùn đất ẩm ướt, cảm giác có gì đó đụng vào tay. Cả người đều vô cùng đau đớn, không biết đã bị gãy bao nhiêu cái xương, thậm chí có khả năng còn bị dập nát, nội tạng cũng bị tổn thương.

Trong sự đau đớn, ý thức hỗn loạn hoàn toàn không thể phản ứng. May mắn nàng đã trải qua rất nhiều chuyện cho nên quán triệt lúc bị thương nhất định phải cảnh giác để tránh bị người khác đánh lén cướp đồ. Vì thế cố gắng thật nhanh làm ý thức thanh tỉnh, nhớ tới chuyện trước lúc hôn mê, hàm răng khẽ dùng sức cắn nát đan dược ngậm sẵn trong miệng. Đan dược chỉ là một viên đan trị thương cấp ba, là một loại đan dược cấp thấp, cho nên phải mất một lúc rất lâu sau mới làm nàng đỡ đau một chút.

Sở Chước rốt cuộc cũng có chút sức lực mở to mắt, liền thấy Tiểu Ô Quy đang không ngừng dùng đầu đụng vào ngón tay nàng. Nàng khẽ mỉm cười yếu ớt nói: “Huyền Uyên… Ta không sao.”

Tiểu Ô Quy dùng đôi mắt đen bé tí nhìn chằm chằm nàng một lúc, xác nhận nàng thật sự không sao mới nằm một chỗ dang rộng tứ chi không buồn động đậy. Lúc nãy để đánh thức nàng nó hoạt động nhiều quá có chút mệt mỏi.

Sở Chước thân thể bủn rủn vẫn gắng sức đứng dậy, thấy xung quanh chỉ là đất đai ẩm ướt cũng không ngoài ý muốn. Trên mặt đất có vài ngọn cỏ thưa thớt, xung quanh chỉ có một màu đen. Hiển nhiên lúc này họ đang ở dưới mặt đất, không giống nơi nàng tỉnh lại ở đời trước.

Đời trước vào thời điểm này, nàng chỉ mới có tu vi Nhập Huyền Cảnh tầng ba. Vì không yên tâm Uyên Đồ Huyền Quy nên mới theo tới. Lúc ấy cũng không kịp đề phòng mà bị cuốn vào. Trong tất cả mọi người năng lực của nàng là yếu nhất, cũng hôn mê sớm nhất, thậm chí còn mãi không tỉnh, hoàn toàn dựa vào A Chiếu và Huyền Uyên chăm sóc bảo vệ mới bình an vượt qua.

Lần này tu vi của nàng cao hơn một cảnh giới lại sớm chuẩn bị đan dược cho nên mới có thể tỉnh lại nhanh như vậy.

 

Sở Chước cố sức bò dậy, không để tâm bùn đất làm bẩn quần áo, dựa lưng vào vách tường lạnh băng hỏi: “Huyền Uyên, A Chiếu và Linh Mục Hầu đâu.”

Sau khi nàng bị cuốn vào trong nước liền nhét A Chiếu vào túi linh thú làm bạn với Linh Mục Hầu. Bây giờ tỉnh lại chẳng những không thấy A Chiếu mà túi linh thú đựng Linh Mục Hầu cũng không thấy đâu. Sau đó Sở Chước từ Uyên Đồ Huyền Quy biết được A Chiếu mang Linh Mục Hầu đi tìm linh dược cho nàng.  Sở Chước không khỏi bật cười. Có ở A Chiếu ở đây nàng thường có cảm giác an toàn. Còn bốn người kia vẫn giống như đời trước đều bị tách ra. Có lẽ bây giờ họ vẫn đang theo mục đích mà tới nơi kia.

Nghỉ ngơi một lát liền nghe thấy động tĩnh. Quả nhiên rất nhanh liền nhìn đến hai yêu thú trở về.

Linh Mục Hầu nho nhỏ đứng trên người A Chiếu, cả người lông tóc nâu đều bị che trong nhúm lông đen. Mà A Chiếu ngậm một gốc cây linh thảo trong miệng, chạy đến trước mặt Sở Chước liền ghét bỏ hất Linh Mục Hầu xuống, rồi đem linh thảo ngậm trong miệng đưa cho Sở Chước.

Sở Chước quan sát cây linh thảo. Mặt trên có sáu quả cây to chụm bên nhau giống một đoá hoa, vỏ trái cây màu đỏ nhìn rất tươi ngon. Rất nhanh liền nhận ra đây là Anh Hà linh thảo cấp sáu, có năng lực trị liệu rất tốt, là linh thảo dùng để luyện chế dưỡng sinh đan cấp sáu. Nếu có thể luyện chế ra đan dược hiệu quả trị liệu sẽ tốt hơn nhiều. Dĩ nhiên bây giờ không có điều kiện, ăn linh thảo cũng tốt lắm rồi.

Sở Chước nhìn yêu thú nhỏ trước mặt không khỏi nhớ tới đời trước. Có lẽ A Chiếu cũng đi tìm kiếm quả cây Anh Hà đút cho nàng ăn mới có thể làm nàng sớm tỉnh lại.

Dưới sự thúc giục của A Chiếu, Sở Chước ăn quả Anh Hà. Trái cây vừa vào miệng đã tan ngay, rất nhanh liền cảm thấy một luồng khí nóng trong đan điền. Cả người cũng ấm áp hẳn lên. Vốn dĩ thương tích mới chỉ khép lại hai phần giờ đã đỡ tới bảy phần, còn lại ba phần cũng không đáng lo lắm.

 

“Cám ơn. Ta cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi.” Sở Chước chân thành nói với ba yêu thú.

 

Linh Mục Hầu vui sướng nhảy lên người Tiểu Ô Quy, đem linh quả mới hái đưa cho nó ăn. A Chiếu nhảy lên bờ vai Sở Chước, cọ lông vào mặt nàng. Sở Chước lại nghỉ ngơi thêm một ngày, chờ vết thương hoàn toàn khỏi mới mang theo ba yêu thú mò mẫm trong hang động tối tăm.

 

Bên dưới cấm chế lúc trước có một thông đạo hướng đến dưới lòng đất. Mà thế giới tăm tối dưới lòng đất này không biết bị cấm chế phong bế bao lâu rồi. Vì linh khí dư thừa nên sinh trưởng rất nhiều linh thảo. Nơi này trừ linh thảo còn có truyền thừa do môt vị đại năng để lại. Đời trước Vũ Thịnh lấy được truyền thừa này. Sau đó phản bội anh em Chu thị mà kết thù.

Sở Chước suy tính chuyện đời trước xảy ra ở nơi này, quyết định vẫn là không đi tham gia.

Thực lực của nàng bây giờ còn kém, cũng không đủ để chống lại được lòng tham của người khác. Còn không bằng tranh thủ mò mẫm ở bên ngoài xem còn bảo vật gì bị bỏ sót. Nếu không có thì đống linh thảo cũng đủ để nàng kiếm được một khoản tiền kha khá.

Sở Chước mang theo ba yêu thú càn quét thế giới dưới lòng đất. Có Linh Mục Hầu ở bên cạnh nên dễ dàng tìm kiếm hơn phải mò mẫn trong bóng tối như đời trước nhiều, cũng tiết kiệm rất nhiều thời gian. Mỗi lần Linh Mục Hầu phát hiện linh thảo có phẩm chất tốt đều kêu lên sung sướng nhắc nhở nàng.

Nơi này có rất nhiều chủng loại linh thảo: có đủ từ cấp một đến cấp tám. Lũ Bà Đinh cấp một, Thiên Ti Tình Liễu cấp hai, Huyễn Ảnh Thảo cấp ba, Thạch Ngô Thông Tâm Hoa cấp bốn, Đằng Tâm Quả cấp năm, Thanh Tâm Thảo cấp sáu, Chu Sa Bích Quả cấp bảy, cấp tám…

Lúc Sở Chước cảm giác được nguy hiểm thì nàng đã biết Hoá Hình Thảo gặp đời trước ở ngay gần đây.

Mục đích lớn nhất của Sở Chước khi đến đây là Hoá Hình Thảo. Đây là một loại linh thảo giúp yêu thú dễ dàng hoá hình mà không cần trải qua lôi kiếp đáng sợ. Tuy rằng chỉ là cấp tám nhưng là một loại linh thảo rất hiếm gặp, ngay cả ở Đại Hoang Giới cũng không nhất định có thể nhìn thấy, lại không ngờ rằng có thể tìm thấy ở một Huyền Giới linh khí rất loãng.

Đây cũng là sau khi Sở Chước biết sự trên quý của Hoá Hình Thảo đặc biệt tìm hiểu mới biết được. Đời trước là A Chiếu phát hiện Hoá Hình Thảo rồi bảo nàng đi trộm.

Linh đan cũng giống linh thảo đều được con người chia theo cấp độ từ cấp một đến cấp mười hai. Sau cấp mười hai thì được coi là những loại chỉ tồn tại trong truyền thuyết, gọi là linh đan thần cấp, linh thảo thần cấp.

Sau này Sở Chước còn có thể khế ước thêm vài yêu thú. Tuy rằng bây giờ còn không gặp được bọn nó nhưng cũng muốn tính toán cho bọn nó một chút. Nếu không như Uyên Đồ Huyền Quy này, đợi được nó biến hoá không biết phải chờ đến năm nào tháng nào, món hoàng hoa đều đã lạnh (ý nói đã quá muộn). Còn A Chiếu, đời này Sở Chước thật muốn nhìn A Chiếu biến hoá. Có lẽ sẽ là một đứa bé rất đầu gấu đi.

Sở Chước đã có chủ ý liền thu Uyên Đồ Huyền Quy và Linh Mục Hầu vào túi linh thú rồi bắt đầu bố trí. Nàng lấy phù trận cấp ba mua ở chợ ra, lặng lẽ ném qua hình thành một trận pháp cấp ba dùng để vây khốn yêu thú.

A Chiếu ngồi trên vai nhìn nàng hành động rất nhanh liền biết rõ nàng muốn đối phó với yêu thú cấp bảy đang canh giữ Hoá Hình Thảo, muốn trộm linh thảo của nó. Vốn dĩ nó phát hiện ra mùi của Hoá Hình Thảo đang muốn nhắc nhở Sở Chước, không nghĩ rằng nàng cũng đã hát hiện ra. A Chiếu không nói gì nữa.

Yêu thú bảo vệ Hoá Hình Thảo là một con ếch trắng hệ thuỷ, thực lực đã lên tới Không Minh Cảnh. Hiện tại Sức lực của Sở Chước không thể đánh lại nó đành phải dùng mưu mẹo. Tiếp đó Sở Chước lấy một con rối hình con gà xấu xí từ trong túi chứa đồ ra, nhét một viên linh châu vào bụng nó rồi đặt nó lên mặt đất.

Rối gà lắc lư như vịt, lạch cạch đi về hang động nơi con ếch trắng đang ẩn náu. Trong lòng thế giới dưới lòng đất hắc ám an tĩnh tiếng lạch cạch rất chói tai, nghiễm nhiên trở thành một bia ngắm.

Ếch trắng cả người như bạch ngọc suy từ thăm dò từ nơi đang ẩn náu, tò mò nhìn chằm chằm con rối gà đang đung đưa đi lại. Với một yêu thú sống ở nơi này không biết đã bao năm, những đồ vật như rối gà rất mới mẻ, dĩ nhiên sẽ hấp dẫn lực chú ý của chúng.

Sở Chước ẩn nấp bên cạnh, túm chặt thanh kiếm phòng thân. A Chiếu ngồi trên vai nàng nhìn con ếch trắng thật sự bị con rối gà xấu xí như vậy hấp dẫn, vội vàng lấy đuôi che mắt không muốn tin rằng trên đời thực sự có yêu thú ngu xuẩn như vậy.

Thật là làm mất mặt nhóm yêu thú.

Trái lại Sở Chước rất bình tĩnh. Đời trước nàng yếu ớt như vậy cũng có thể trộm được Hoá Hình Thảo, có thể thấy rõ con ếch trắng này rất dễ lừa. Đời này nàng chuẩn bị đầy đủ như vậy cũng không tin còn có thể nguy hiểm như đời trước.

Ếch trắng là một con yêu thú trưởng thành cao một trượng nhưng trí thông minh rất thấp, dễ dàng bị rối gà hấp dẫn mà đi ra khỏi hang động, đi về phía phù trận Sở Chước đã bày sẵn.

Lúc ếch trắng bước chân vào phù trận Sở Chước lập tức xuất hiện, chạy nhanh vào hang động của ếch trắng.

Ếch trắng biết bị lừa lại thấy Sở Chước chạy vào ổ của nó thì phẫn nộ vô cùng, nhào lên muốn sâu xé, nào biết vừa nhảy lên thân thể đã bị lực lượng vô hình trói về. Thân thể cồng kềnh ngã trên đất. Nó vô cùng phẫn nộ, không ngừng dùng thân thể to lớn lao ra phù trận. Phù trận cấp ba không chịu được sức lực va chạm liền chớp lên, phá trận.

Sở Chước chạy vào trong động thấy mấy bụi cỏ Hoá Hình liền một kiếm cắt qua đào cả một khối to cả cỏ cả đất, chỉ chừa lại một bụi cho ếch trắng rồi vội vàng chạy.

Lúc ếch trắng xông ra ngoài phù trận chạy về động thấy chỗ đất trồng Hoá Hình Thảo chỉ còn lại một bụi thì tức đến ngã ngửa làm cả sơn động rung chuyển, tiếc là kẻ trộm đã sớm bỏ chạy mất dạng.

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Ann Nguyen
2 years ago

Bạn A Chiếu lưu manh quá haha

0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x