Dữ thiên đồng thú – Chương 14

by Hạ Du
0 comment 58 views

cropped-tumblr_mwu3oeqdjy1s4q056o1_500.jpg

 

Sở Chước chạy trốn mãi tới một nơi an toàn mới dừng lại thở phì phò. Nàng dựa vào vách tường lạnh lẽo ướt át, núp vào trong khe tường, vừa khẽ thở dốc lấy hơi vừa lắng nghe yêu thú đi qua đi lại bên ngoài.

Bí cảnh dưới đất này có nhiều yêu thú: từ cấp một đến cấp tám, tu vi cũng không đồng đều. Nếu may mắn gặp yêu thú yếu ớt thì không sao chứ nếu gặp phải một con có thực lực mạnh mẽ thì ngay lập tức trốn đi để tránh đụng mặt lại có một phen chiến đấu khốc liệt. Nàng đến đây để tìm kiếm bảo vật nếu lãng phí thời gian để đánh đánh giết giết thì quá đáng tiếc.

A Chiếu vẫn luôn ngồi trên vai nàng thấy nàng mệt thở hồng hộc liền dùng đuôi vuốt vuốt nàng.

Có lẽ nên tìm ít nước linh tuyền. A Chiếu suy tư, đôi mắt khác màu ở trong bóng tối lấp loé sáng.

Sở Chước nghỉ ngơi một lúc liền lấy một viên dạ minh châu ra chiếu sáng huyệt động chật hẹp.

Huyệt động bên ngoài thì chật hẹp, đi sâu vào trong thì khá rộng, vô cùng thích hợp làm nơi nghỉ ngơi.

Sở Chước bày một phù trận cấp ba ở cửa động xong mới cảm thấy yên tâm, lấy bồn hoa uẩn dưỡng linh khí từ trong túi chứa đồ ra đem ba cây Hoá Hình Thảo và đất đã đào trồng vào.

Chậu hoa này là chậu hoa đặc thù có thể mang theo bên ngoài được gọi là bồn linh thảo. Chậu hoa thần kỳ này là do luyện đan sư phát minh ra, không những có thể gieo trồng linh thảo còn có thể cất vào túi đựng đồ luôn luôn mang theo bên người đi khắp mọi nơi.

Nhiều luyện đan sư luôn muốn mang theo linh thảo đi bên ngoài bởi vì có những loại linh thảo đặc biệt nếu rời đi hoàn cảnh sinh trưởng sau liền mất linh khí làm phẩm chất linh thảo biến đổi, dù cất trong hộp ngọc cũng sẽ bị tiêu hao đi linh khí ảnh hưởng đến chất lượng linh đan.

Nhưng túi chứa đồ lại chỉ là vật phẩm chứa đồ đựng các vật chết, không đặt được linh thảo phát triển cần linh khí, không khí và nước. Các luyện đan sư không tiện ôm các bồn linh thảo đi khắp nơi. Thế nên liền có luyện đan sư hợp tác với phù trận sư trải qua vô số thí nghiệm đã phát minh ra loại bồn linh thảo này. Bên trong bồn có một trận pháp linh khí tự nhiên, chỉ cần lắp linh châu hoặc linh thạch sẽ tạo ra linh khí, không khí, nhiệt độ và độ ẩm cho linh thảo phát triển. Kể cả có bỏ vào túi chứa đồ ngăn cách không khí linh thảo vẫn có thể sống sót.

Với Sở Chước đây là đồ dùng vô cùng cần thiết. Để chuẩn bị cho lần hành động này nàng một hơi mua luôn hơn một trăm bồn linh thảo với đủ các loại thuộc tính, không sợ hết bồn dùng. Chỉ lo không đủ linh thạch để sử dụng.

Tiểu Ô Quy và Linh Mục Hầu thấy đã an toàn liền rối rít bò từ túi linh thú ra ngoài, thấy Sở Chước đang trồng linh thảo cũng chạy tới xem. Tiểu Ô Quy thói quen muốn gặm một lá Hoá Hình Thảo bị Sở Chước vội vàng nhấc ra xa, sợ nó gặm ăn xong thì toi.

 

“Đây là Hoá Hình Thảo. Ngươi bây giờ còn quá nhỏ. Nếu hoá hình sẽ biến thành bộ dạng trẻ con của nhân loại, không trợ giúp gì cho ngươi lớn lên. Ta cũng không muốn mỗi ngày đều chăm sóc trẻ nít. Hơn nữa bây giờ mới chỉ có ba gốc Hoá Hình Thảo, vẫn là ít quá. Ta cần đem bọn nó bồi dưỡng đến lúc trồng ra thêm vài cây thì mỗi đứa sẽ có một cây Hoá Hình Thảo.”

 

“Chít Chít” [Ta cũng có?] Linh Mục Hầu cao hứng hỏi.

 

“Có. Lúc đó ta sẽ đưa cho A Nguyệt, A Nguyệt giữ giúp ngươi.” Sở Chước cười nói nhìn Linh Mục Hâù bé tí. Linh Mục Hầu là loại yêu thú không thể hoá hình, cho dù có Hoá Hình Thảo cũng không dùng được. Có điều sau này A Nguyệt khế ước được yêu thú chiến đấu khác thì có thể cho nó sử dụng.

Linh Mục Hầu nhất thời cao hứng, nhảy lên lưng Uyên Đồ Huyền Quy cùng gặm linh quả.

Chỗ này có nhiều linh thảo cũng nhiều linh quả. Dọc trên đường đi Sở Chước thu thập rất nhiều để cho mấy yêu thú nhỏ ăn.

Sở Chước trồng xong ba cây Hoá Hình Thảo lại tưới cho nó ít nước, ngắm nghía một lúc mới cất vào trong túi chứa đồ tránh bị yêu thú khác phát hiện đến cướp.

Sở Chước hoàn thành mục tiêu lớn nhất cũng thoải mái hơn nhiều không vội vàng tìm kiếm như trước nữa. Một người ba thú tiếp tục mò mẫn các lối đi dưới lòng đất. Họ tới nơi này đã ba ngày rồi. Bí cảnh dưới đất này có một truyền thừa. Khi có người lấy được truyền thừa tất cả mọi người bên trong sẽ tự động bị đẩy ra ngoài. Bây giờ bọn họ vẫn đứng đây nghĩa là nhóm Chiêm Hoà Trạch vẫn chưa lấy được truyền thừa. Sở Chước an tâm tiếp tục tìm kiếm bảo vật.

 

“Chít chít ~” Linh Mục Hầu đột nhiên hưng phấn kêu.

 

Sở Chước đi theo hướng Linh Mục Hầu chỉ, đi qua một lối đi quanh co khúc khuỷu. Không khí xung quanh vô cùng ẩm ướt, linh khí cũng vô cùng nồng đậm. Đây là môi trường vô cùng thích hợp cho linh thảo phát triển. Lối đi càng ngày càng hẹp, cuối cùng chỉ có trẻ vị thành niên mới có thể đi qua. May mắn Sở Chước hiện tại thân thể còn chưa trưởng thành, vô cùng khéo léo mới có thể khó khăn tại khe hở hẹp hòi bước đi.  Người trưởng thành tuyệt đối không thể đi qua. Cứ đi như vậy tầm khoảng nửa canh giờ thì đến trước một huyệt động. Bên trong huyệt động chằng chịt thạch nhũ. Vách tường và mặt đất đều có thạch nhũ lởm chởm thoạt nhìn như quái thú đang nhe răng nhọn giương nanh múa vuốt khiến người ta sợ hãi.

Đời trước nàng không phát hiện ra nơi này. Dù sao chỗ này cũng quá bí mật rất dễ bị bỏ qua.

Sở Chước nhìn bộ dạng hưng phấn của Linh Mục Hầu, chỗ này lại bí ẩn như vậy có lẽ chỗ này có thiên tài địa bảo gì đó. Vì thế Sở Chước liền bắt đầu chậm rãi leo trèo giữa đống thạch nhũ.

Lúc này A Chiếu ỷ vào thân thể nhỏ bé nhẹ nhàng đã sớm chạy về phía trước, chớp mắt đã biến mất giữ rừng thạch nhũ. Sở Chước không lo lắng cho nó. Nàng vừa leo vừa thử dùng kiếm chẻ nhũ thạch ở giữa lối đi phát ra tiếng vang keng keng. Kiếm của nàng bị mẻ. Mặc dù kiếm này là hàng mua tuỳ tiện trên đường, cũng không tính là linh khí cấp hai nhưng chém bình thường thạch nhũ vẫn là có thể, không nghĩ tới chém vào lại bị mẻ. Có thể thấy nhũ thạch xung quanh vô cùng cứng rắn. Sở Chước không thử chém nữa mà tiếp tục trèo vào bên trong. Thạch nhũ xung quanh như kéo dài đến vô tận, càng đi sâu vào trong không gian càng mở rộng.

Sở Chước mệt như cún, không biết bò bao nhiêu canh giờ mới đến đích.

Trong nháy mắt linh khí nồng nặc đập vào mặt khiến cả người thư thái, nghe đâu đó còn có tiếng nước chảy róc rách. Sở Chước đến gần liền thấy một nguồn suối nhỏ giấu sau các cột thạch nhũ to. Nước suối chảy róc rách.

A Chiếu đã sớm vùi đầu vào trong suối há miệng uống từng ngụm nước to như thể dạ dày không đáy. Sở Chước khó nén nổi kinh ngạc. Đây là một linh tuyền tự nhiên cũng nhất thời hiểu rõ tại sao thạch nhũ lại cứng rắn như vậy. Thạch nhũ trải qua vô số năm tháng được linh tuyền bồi bổ đã sớm biến chất, thêm chút thời gian nữa sẽ biến thành thạch nhũ tràn đầy linh khí – một trong những tài liệu luyện đan hiếm thấy.

Sở Chước quan sát thạch nhũ xung quanh linh tuyền quả nhiên nhìn thấy một ít linh thạch nhũ mới hình thành, chính là không nhiều lắm. Nhưng với loại linh thạch nhũ hiếm thấy này đã là rất tốt rồi.

Uyên Đồ Huyền Quy và Linh Mục Hầu chui từ túi linh thú ra cũng bắt chước A Chiếu vùi đầu vào linh tuyền uống từng ngụm nước lớn.

Sở Chước vốc nước uống một ngụm ngay lập tức cảm thấy tất cả mệt mỏi đều biến mất.

Rất thoải mái!

Chuyến này thu hoạch được nhiều hơn không biết bao nhiêu lần so với đời trước. Chỉ riêng nước linh tuyền này đã là bảo vật vô giá rồi.

Sở Chước nghỉ ngơi một lúc liền nhiệt tình đi thu thập linh thạch nhũ. Linh nhũ thạch không cứng rắn như thạch nhũ mà vô cùng mềm yếu, không cẩn thận một chút thôi là sẽ vỡ vụn. Linh thạch nhũ vỡ xong linh khí bên trong sẽ tan đi liền không còn giá trị nữa.

Nếu có mấy người Bích Tầm Châu ở đây thì tốt. Mấy chuyện này bọn họ đều làm rất tốt không cần nàng tự làm.

Đột nhiên bờ vai trĩu xuống. Sở Chước quay đầu liền đối diện với một đôi mắt dị đồng tử.

A Chiếu hoài nghi quan sát nàng, cảm thấy bây giờ nàng nhất định là đang nghĩ đến con thú nào đó. Thật là không vui tí nào.

Đừng tưởng rằng nó không thấy người này thi thoảng lại lộ ra vẻ mặt hoài niệm. Mặc dù không biết nàng nhớ ai nhưng mỗi lần thấy nàng nhìn chằm chằm yêu thú nhà khác là nó cảm thấy đây nhất định là đang nhớ đến yêu thú nào đó.

Nếu để nó biết nàng đang nhớ yêu thú nào nhất định phải đánh tên đó một trận bắt nó kêu to lão đại.

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Ann Nguyen
2 years ago

Bạn ơi, lịch ra chương truyện như thế nào ạ

Ann Nguyen
2 years ago
Reply to  Hạ Du

Cảm ơn bạn nhé.

0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x