[Review][Ngôn tình]Sai đem nam nhân vật phản diện làm nữ chủ

by Hạ Du
0 comment 104 views

cropped-tumblr_mzcy5vacbp1ssk8cyo1_500.jpg

 

Tác giả: Trình Thập Thất

 

Nữ chính là thai xuyên, xuyên vào nhà họ Trình mở thư viện dạy học sinh đọc sách, biết chữ. Năm nữ chính mười tuổi thì xin gia đình giả nam để được đi học. Vì thư viện là nhà nàng mở, giáo viên có cả cha lẫn anh nàng, hơn nữa cả nhà chỉ có một cô con gái nên rất nuông chiều nên đồng ý. Nữ chính cũng rất ngoan và cẩn thận, nàng bôi mặt màu đen đúa, không đi lại với các bạn học khác mà thường đơn độc đi đi về về. Thư viện đọc sách trong truyện như trong Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài ý, cũng dạy đủ thứ rồi có các hoạt động… Cụ nội của nàng mở thư viện này chính là một người xuyên không nên nói chung gia quy nhà nàng rất tốt, con cháu cũng khá tân tiến và tốt bụng.

Thế rồi đến năm mười ba tuổi một cái hệ thống xuất hiện trước mặt nàng, giới thiệu nàng nội dung câu chuyện nàng xuyên vào. Hệ thống bảo là nữ chủ một thiếu nữ tên Tô Lăng  giả nam đến trường… Thế là khi nam chính Tô Lăng đến thư viện nhà nữ chính học – nữ chính nghĩ mình tìm được đồng minh, tiểu tỷ tỷ rất lợi hại là thần tượng của nàng.

Thế là nữ chính thân với nam chính vì nghĩ nam chính là nữ giống nàng. Nam chính thích nữ chính vì nghĩ nữ chính có ý với mình mà mình cũng thích nữ chính. Thế là nửa câu chuyện trong tình trạng ông nói gà bà nói vịt. Sau nữ chính phát hiện nam chính là nam, hệ thống trục trặc nên sai lệch kịch bản. Sau đó thì nam chính là nhị hoàng tử cho  gọi nữ chính vào làm thư đồng, hoàng thượng cũng đồng ý. Sau đó nam chính cho nữ chính đi thi thế là thành trạng nguyên

Truyện này nửa đầu mình thấy khá hay, thú vị. Nữ chính may mắn sinh ra trong 1 gia đình tốt, lại gặp nam chính chỉ yêu mình nàng, tôn trọng và giúp đỡ nàng: giúp nàng bái đại sư trong triều làm thầy, giúp nàng đi thi.

Nam chính tuy là nhị hoàng tử nhưng từ khi sinh ra đã bị giấu ở 1 góc trong cung sống cùng mấy phi tần bị bỏ trong lãnh cung. Ông hoàng thượng này yêu một bà quý phi có 1 đứa con. Sau đứa con này chết thì mới cho nam chính xuất hiện vì giờ anh là đứa con duy nhất của ông. Ông này khá điên. Bà quý phi không yêu ông ta, ông ta bảo một mực yêu mình bà còn bỏ hậu cung thế mà không hiểu sao còn sủng hạnh cung nữ rồi có nam chính. Lúc bà quý phi chết ông ý định giết tất cả (kể cả nam chính) những người mà ông ý cho là hại chết bà kia.

Gần hết truyên thì mình không thích lắm dù kết HE. Nữ chính và gia đình bắt đầu ban bố cái gì mà bình đẳng hoá rồi luật nhân quyền… khuyến khích nữ tử đi thi. Nam chính duy trì nữ chính nên cũng đồng ý mở các lớp nữ học. Đáng nói nhất là khoa khảo cũng cho nữ sinh đi thi… Các xã hội rần rần lên bắt đầu cho con đi học…  Mình thấy đoạn này tác giả quá lý tưởng hoá làm câu chuyện giảm độ hay. Cho đến tận xã hội hiện đại bây giờ việc trọng nam khinh nữ rồi nữ tử có nhiệm vụ chăm sóc con cái vẫn còn tồn tại – vậy mà chỉ vì một trường hợp là nữ chính đưa ra ý kiến – một số người ủng hộ mà lại thay đổi được quan niệm ăn sâu vào gốc rễ của con người của gần như rất nhiều gia đình.

Tư tưởng thì đúng nhưng tác giả viết quá thành ra không được hay. Mình thấy việc làm nữ học cho phép nữ tử có một chỗ đến trường học chữ, học may vá… đã là khá lý tưởng cho cái kết rồi. Đây tác giả còn viết nào là các nữ tử đến thư viện nhà nữ chính học, nam nữ cùng một chỗ. Với cổ đại nhiều quy củ thì viêc này là không ổn. Rồi các nhà nha học – người già sống cả đời với một quan niệm – lúc nữ chính và nam chính ban bố này nọ.. thì cũng như biến thành các nhân sĩ xuyên không ào ào ủng hộ.

Về cơ bản truyện đọc được, không âm mưu tiểu tam tiểu tứ gì. Tuy gắn mác cung đình nhưng ta thấy nó giống điền văn ngọt sủng hơn.

 

Đánh giá: 4/5

Có thể bạn cũng thích

Leave a Comment