#69 – Nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ

by Hạ Du
0 comment 80 views

tumblr_p5wqi7ju7y1vk26fvo1_500

Dạo này đang bị mê phim “Nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ.” Mình ghét đọc truyện ngược, ghét những cái kết sad ending. Thế nhưng mê giai nên vẫn xem phim này. Câu chuyện buồn, lên phim cũng buồn. Toàn nữ chính ngược nam chính.

Tại sao trong cuộc đời, những yêu ghét hận thù chẳng bao giờ có thể chia sẻ với nhau. Ngày ngày bên nhau, ngày ngày trao đổi nhưng sao những câu nói rất đỗi bình thường như: “Tớ nhớ cậu lắm.” “Tớ yêu thương cậu.”… đều không thể nói ra. Sao việc thể hiện tình cảm lại trở nên khó hiểu như vậy.

Cuộc đời chúng ta trải qua không biết bao nhiêu lần chia ly và từ biệt. Nay thân thiết với người này ngày mai lại chia xa để thân thiết với một người mới. Có những hôm mình cứ nghĩ mãi rốt cuộc những con người kia đi đâu rồi nhỉ. Tại sao lại chẳng còn bên ta nữa?

Chán nản để yêu thương, chán nản để chia sẻ. Cảm giác dù có chia sẻ nữa, chia sẻ mãi thì tất cả mọi thứ, mọi nỗi niềm vẫn chỉ thuộc về một mình mình mà thôi. Hôm nọ mình đi lang thang phố đi bộ, rồi đi lại con đường đi học ngày xưa. Mọi thứ thay đổi thật nhiều. Tự dưng mình nghĩ đến một câu văn của Cố Mạn: “Em đứng trên phố nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có bao nhiêu người lướt qua trước mắt. Em gặp vô số người xa lạ, chỉ duy nhất không có anh.”

Tất cả các cuộc gặp đều chỉ như người xa lạ đến bên nhau bầu bạn ít hôm rồi ai lại phải đi tiếp. Có một khoảng thời gian mình ngại giao tiếp kinh khủng. Mình thậm chí còn từ chối giao lưu, từ chối trả lời mọi câu hỏi, mọi dòng chat. Bây giờ cũng không nhớ rõ tâm trạng khi đó. Nhưng đại khái có lẽ là muộn phiền. Lúc đó mình cảm thấy thế giới này dù mình có nhiệt tình đáp lại thế nào thì vẫn luôn chỉ có một mình mà thôi. Khi đó Vidal bảo mình mình mắc hội chứng cô đơn vì không có bạn bè ở bên. Lúc đó bạn bè mình ở đâu nhỉ… cũng không nhớ nữa. Khoảng thời gian đó nếu có 1 ai đó mặt dày làm bạn với mình khéo có khi giờ mình lấy chồng rồi =)) Chỉ tiếc khi đó không có ai mặt dày cả, đa phần thấy mình không reply nên cũng biến mất luôn.

Thi thoảng mình nghĩ nếu thời gian quay lại, nếu cuộc đời như một câu chuyện và chúng ta luôn có thể chọn điểm bắt đầu. Mình sẽ chọn một khởi đầu khác, ở một thời điểm khác – khi mình không buồn, không chán nản, không dở dở ương ương, không nghèo kiết xác. Khi đó mình sẽ cố gắng để những người đã đi qua sẽ luôn ở lại. Không mãi mãi thì cũng là lâu dài hơn, có nhiều ký ức ý nghĩa hơn.

Thanh xuân tuy đẹp nhưng lại chỉ làm con người ta có những nỗi buồn. Thanh xuân trôi qua, nỗi buồn ở lại, còn con người thì rời đi mãi.

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x