Dữ thiên đồng thú – Chương 16

by Hạ Du
0 comment 61 views

pic_0sbinx8o5espdqjqzh4kmn88leeqif07.jpg!photo.middle2s

 

Tiếp đó Sở Chước lại đi lật Võ Thịnh và hai huynh đệ kia. Võ Thịnh cũng giống như Chiêm Hoà Trạch, mặt đều tím đen, độc đã ăn sâu vào phế phủ. Độc này lợi hại đến mức người tu luyện đều không thể chống cự. Về phần huynh đệ Chu Phi Hồng thì khí mạch đã bị phá không còn hơi thở. Từ vết thương trên người có thể thấy là bị toái tinh kiếm giết chết. Kết quả giống với đời trước. Sở Chước không có gì ngoài ý muốn cả.

Sở Chước tra xét xong tình huống của bốn người liền lấy đan giải độc từ trong túi chứa đồ ra nhét vào miệng Chiêm Hoà Trạch, vừa nhét vừa gọi: “Chiêm tiền bối. Ngài sao rồi?”

Đan giải độc không có tác dụng với độc tố trong người Chiêm Hoà Trạch. Bởi vì độc này do hai người hiểu độc đan hạ, nếu không có thuốc giải tương ứng thì không thể nào giải được. Từ độc này có thể thấy được hai anh em Chu Phi Hồng vì muốn đạt được truyền thừa trong bí cảnh đã sớm lên kế hoạch giết hai huynh đệ Tẩy Kiếm Tông.

Sở Chước mặc dù biết Chiêm Hoà Trạch trúng độc nhưng ý thức của ông ta thanh tỉnh. Ông có thể cảm giác được nàng đang làm gì. Thế nên nàng rất cẩn thận không làm việc gì dư thừa cả, chỉ tìm giải dược cho họ. Đầu tiên nàng lăn lộn mấy biện pháp thấy đều không có tác dụng rốt cuộc mới đi mò túi chứa đồ của hai anh em họ Chu. Diễn trò cần diễn cho trót. Sở Chước biểu hiện y hệt như đời trước đã làm. Khi đó trong mắt những người tu luyện độc ác thì nàng thật ngu xuẩn thuần khiết lương thiện, thậm chí không có sự kiên nghị của người tu luyện. Trải qua bao khó khăn đến đây lại lập tức đi cứu người, căn bản không nghĩ tới giết hết bọn họ, đạt được truyền thừa trong bí cảnh.

Lần này nàng vẫn lựa chọn như đời trước.

Cuối cùng lấy được bình giải độc từ trong túi chứa đồ của Chu Sĩ Nam. Sở Chước lấy đan đút cho Chiêm Hoà Trạch và Võ Thịnh. Hai người ăn giải độc đan thì màu đen trên mặt dần biến mất, cuối cùng lộ ra màu da tái nhợt, nhìn khá yếu ớt. Cũng phải thôi, trải qua một trận quyết đấu dù có giải độc được thì nguyên khí cũng bị thương lớn cần tu dưỡng điều trị.

Hai người ăn đan giải độc không lâu thì đồng loại mở to mắt. Hai cặp mắt sắc bén thâm trầm quét tới Sở Chước như bị hù doạ mà vô thức lùi lại mấy bước. Chiêm Hoà Trạch rất nhanh liền hoà hoãn, khôi phục bộ dáng ôn hoà. Trái lại Võ Thịnh là kiếm tu trời sinh thì dò xét nàng từ đầu đến đuôi mãi mới thu hồi ánh mắt, vẻ mặt lạnh lùng ngồi xếp bằng đả toạ điều tức.

 

Chiêm Hoà Trạch cũng không vội đả toạ ngay mà cười nói: “Nguyên lai là Sở cô nương. Mấy ngày nay ngươi không sao chứ?”

 

Sở Chước vội trả lời: “Đa ta Chiêm tiền bối quan tâm! Vãn bối bị cuốn xuống mặc dù may mắn nhặt về một cái mạng nhưng bị trọng thương, tĩnh dưỡng vài ngày mới đỡ. Sau đó liền đi tìm đường ra không nghĩ tới nơi này nguy hiểm như vậy, chạy trốn mấy lần mới đến được đây.” Sở Chước dùng vài câu liền tóm tắt mấy ngày nàng ở trong bí cảnh.

Chiêm Hoà Trạch vừa nghe vừa dò xét thấy quần áo trên người nàng vô cùng bẩn thíu, có mấy chỗ bị rách, dính đầy cỏ và đất, tóc tai không chỉnh tề mà chỉ buộc đuôi ngựa đơn giản. Gò má có một ít tóc lù xù, trên da còn mấy vết sẹo chưa lành. Đây là hình tượng phù hợp với võ giả cấp thấp giãy dụa cầu sinh trong bí cảnh. Thậm chí con yêu thú trên bả vai không biết bị cái gì dính vào cũng không sạch sẽ xinh đẹp như lúc đầu.

 

Chiêm Hoà Trạch càng hoà ái hơn nói: “May nhờ có ngươi tới kịp không thì hai huynh đệ ta phải bỏ mạng ở đây. Sở cô nương là ân nhân của chúng ta. Lần này thật cám ơn ngươi.”

 

Sở Chước ngại ngùng cười, dùng chất giọng loli nói: “Không có gì ạ. Là do mệnh hai vị tiền bối chưa đi đến cùng.”

 

Chiêm Hoà Trạch không nói gì. Ánh mắt rơi trên kiếm nàng đang cùng ngoài ý muốn nói: “Sở cô nương dùng kiếm?”

 

Sở Chước ngượng ngùng, đứng trước võ giả của Tẩy Kiếm Tông dùng kiếm không khác gì múa rìa qua mắt thợ: “Không tính là dùng kiếm chỉ là vãn bối thích kiếm. Kiếm có thể bảo vệ cũng có thể giết chóc, dùng khá thuận tay.”

Lời này khiến Chiêm Hoà Trạch ngoài ý muốn, ngay cả Võ Thịnh đang nhắm mắt đả toạ cũng đột nhiên mở to mắt. Sở Chước bị hai người tu luyện cảnh giới Không Minh Cảnh nhìn chằm chằm, sắc mặt trắng bệch. May họ không có ác ý nên cũng chỉ khiến nàng thấy áp lực, rất nhanh liền trấn định được.

 

Chờ Võ Thịnh nhắm mắt lại, Chiêm Hoà Trạch đột nhiên hỏi: “Sở cô nương đã thích kiếm vậy có hứng thú đến Tẩy Kiếm Tông của chúng ta?”

 

Sở Chước giật nảy mình vội nói: “Chiêm tiền bối nói đùa. Vãn bối là người của Sở gia Lăng Dương, sao có thể đi Tẩy Kiếm Tông.”

 

Chiêm Hoà Trạch vẫn hoà ái tiếp tục nói: “Ta từng nghe nói ngự thú sư Sở gia mấy người không giống các nhà ngự thú sư khác. Sở gia mấy người từ thời viễn cổ đã kí khế ước bình đẳng với đại yêu thú cho nên lúc mấy người kí khế ước với yêu thú đều lấy nguyên tắc tự nguyện bình đẳng mới có thể triệu hồi yêu thú cấp cao hơn các gia tộc khác. Dĩ nhiên rất khó triệu hồi được các yêu thú trưởng thành, đa phần đều là các yêu thú cấp cao còn nhỏ. Lúc các yêu thú này chưa trưởng thành Sở gia mấy người đều chỉ có thể tự dựa vào bản thân, không có cách nào dùng yêu thú ngăn địch. Có đúng không?”

Sở Chước gật đầu. Toàn bộ đại lục Tấn Thiên đều biết tình huống của Sở gia. Cũng bởi vì khế ước bình đẳng không giống gia tộc khác mà đệ tử Sở gia giai đoạn đầu khác hẳn những người tu luyện khác. Giá trị vũ lực thì không bằng võ giả, ngự thú thì không bằng ngự thú sư. Giai đoạn đầu chính là gà còi. Đây cũng là lí do Sở gia không cách nào xưng bá được ở đại lục Tấn Thiên. Dĩ nhiên cũng chỉ có đệ tử Sở gia mới có thể may mắn khế ước được yêu thú cấp cao. Sau khi yêu thú cấp cao trưởng thành thì chính là vũ khí lợi hại không khác gì thần binh của Sở gia, bảo vệ Sở gia an bình, không cho ai dám tuỳ tiện xâm phạm.

Sở gia truyền thừa từ thời viễn cổ, truyền qua rất nhiều đời thì truyền thống này vẫn không có gì thay đổi. Đây là may mắn của Sở gia, cũng là may mắn của Sở Chước. Sở Chước cảm thấy thú duyên của nàng tốt để cho nhóm yêu thú dễ dàng thân cận với nàng thật ra là do huyết mạch của Sở gia.

 

“Sở cô nương là ân nhân của hai huynh đệ chúng ta. Tẩy Kiếm Tông có thể cho Sở cô nương một danh ngạch tu hành, cũng không cần Sở cô nương phải thoát ly gia tộc. Thế nào?” Chiêm Hoà Trạch cười híp mắt hỏi.

 

Sở Chước mừng rỡ: “Thật sao”

 

Chiêm Hoà Trạch tươi cười càng ấm áp: “Dĩ nhiên. Tẩy Kiếm Tông chúng ta chưa bao giờ dở trò dối trá.” Sau đó lại hỏi: “Ngươi có đồng ý không?”

 

“Dĩ nhiên là nguyện ý. Đa tạ tiền bối!”

 

Sở Chước như đứa trẻ được cho cả đĩa bánh, cả người lâng lâng, ngốc ngốc cười. Danh nghạch tu hành ở Tẩy Kiếm Tông cũng không phải dễ lấy được, đều phải là người có ơn lớn hoặc được Tẩy Kiếm Tông coi trọng mới đạt được. Dù ngươi có bối cảnh, gia tộc đến Tẩy Kiếm Tông cầu xin cũng chưa nhất định được cho. Đại lục Tấn thiên có ba tông bốn tộc năm môn. Tẩy Kiếm Tông có tiếng là khó vào, càng đừng nói người có xuất thân từ ba tông bốn tộc ngũ môn. Gia tộc có đủ tài nguyên cho hậu bối tu luyện trưởng thành, không cần đi những tông môn khác mà các tông môn khác cũng không đồng ý thu đệ tử từ mấy nhà khác, trừ khi tự nguyên rời bỏ gia tộc môn phái để trở thành đệ tử Tẩy Kiếm Tông. Nhưng người có thể vứt bỏ gia tộc sinh ra và nuôi dạy mình thì nhân phẩm tất nhiên là không ổn, Tẩy Kiếm Tông cũng không muốn thu đệ tử như vậy.

Chiêm Hoà Trạch nhìn tiểu cô nương vui vẻ trước mắt, trong lòng cũng khá hài lòng. Lần này bọn họ tới bí cảnh là vì truyền thừa. Sư môn rất coi trọng truyền thừa này nên định đưa người để thần không biết quỷ không hay âm thầm đạt lấy truyền thừa. Chỉ là anh em nhà họ Chu cũng khéo có cơ duyên phát hiện bí cảnh, sợ rằng Chu Phi Hồng biết Tẩy Kiếm Tông muốn đạt truyền thừa sẽ đem bí cảnh rêu rao cho tất cả mọi người biết nên giả vờ như chỉ có Võ Thịnh và Chiêm Hoà Trạch phát hiện. Bốn người cùng tiến vào bí cảnh, dựa vào khả năng mà tranh giành truyền thừa. Kế hoạch vốn rất thuận lợi, đi đến tận đây rồi. Nào biết anh em nhà Chu Phi Hồng quá âm hiểm vì tranh giành mà hạ độc bọn họ. Nếu không phải hai người dù trúng độc cũng liều mạng giết bọn họ chỉ sợ truyền thừa đã bị họ lấy đi. Nhưng mà dù hai người đã giết anh em họ Chu nhưng vẫn bị trúng độc sâu, thân thể không thể nào động đậy, chỉ có thể yên lặng chờ chết. Ngay khi họ đang chờ chết thì tiểu cô nương Sở gia cũng bị cuốn vào bí cảnh liền đến. Mặc dù bọn họ không nói tình huống bí cảnh với cô nương này nhưng nghĩ đến sự thông minh của cô bé này hẳn có thể phát hiện ra sự đặc biệt của bí cảnh. Coi như nhất thời chưa phát hiện thì chỉ cần thêm chút thời gian cuối cùng cũng có thể tìm ra chỗ có truyền thừa, đạt được truyền thừa trong bí cảnh. Thân thể không thể động đậy nhưng thần trí rất thanh tỉnh, thậm chí có thể cảm giác được cô nương này đang làm gì. Bọn họ suy đoán tiểu cô nương sẽ tham truyền thừa trong bí cảnh, giết chết bọn họ hoặc lặng lẽ đứng một chỗ chờ họ chết. Chỉ cần họ chết, mệnh bài ở Tẩy Kiếm Tông sẽ vỡ vụn, Tẩy Kiếm Tông sẽ biết họ đã chết và cho đệ tử tới đây. Nếu cô nương kia đạt được truyền thừa thì mặc kệ có ra tay giết họ hay không Tẩy Kiếm Tông cũng sẽ không từ bỏ ý đồ mà tra xét rõ vấn đề này, chỉ sợ lúc đó sẽ có đại chiến giữa Tẩy Kiếm Tông và Lăng Dương Sở gia.

Nào biết được tiểu cô nương này cuối cùng lại lựa chọn cứu họ. Cũng không rõ là nàng không ham truyền thừa, tự biết mình biết ta hay là ngu xuẩn đến nỗi không phát hiện nơi đây có truyền thừa.

Chiêm Hoà Trạch liên tưởng đến biểu hiện vừa rồi thì cảm thấy có lẽ con bé cũng không biết nơi này có truyền thừa, chỉ đơn giản nghĩ đây là một bí cảnh nhỏ. Chiêm Hoà Trạch suy xét rất nhanh, nói xong việc này liền giống Võ Thịnh ngồi xuống đả toạ điều dưỡng thân thể.

Sở Chước thấy rõ cũng đứng đờ ra một lúc mới tự động đi ra bên ngoài hộ pháp giúp bọn họ. Sở Chước đi đến bên ngoài hang, mặt nhìn về đường hầm dài vui vẻ trên mặt mới biến mất hẳn, lại trở về vẻ mặt bình tĩnh trầm ổn. Nàng âm thầm nắm chặt tay. Bước thứ hai sau khi sống lại cuối cùng cũng hoàn thành.

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x