Dữ thiên đồng thú – Chương 17

by Hạ Du
0 comment 74 views

31239528_563271300708509_4675200072110047232_n

Chương 17

 

Sở Chước ôm yêu thú đen, ngồi đối mặt với đường hầm đen tối. A Chiếu là đứa trẻ không an phận, vẫn một mực ngó đầu nhìn. Hai người bên trong cũng không phòng bị một con yêu thú cấp thấp cho nên làm lơ ánh mắt của nó, cũng làm cho A Chiếu nhìn rõ hành động của họ. Lúc này hai người đã điều tức ổn thoả, thân thể khôi phục trạng thái tốt nhất để tiếp nhận truyền thừa. Hai huynh đệ thảo luận một lúc. Cuối cùng Võ Thịnh tiến vào địa phương truyền thừa một mình. Chiêm Hoà Trạch khẩn trương chờ bên ngoài.

Chờ khá lâu, lâu đến độ A Chiếu đã nhàn chán đến mức lui đầu. Sau đó có bàn tay xinh đẹp vuốt vuốt túm lông trắng trên đầu nó. Nó lắc lư cái đuôi, nằm nhoài trong lòng Sở Chước nghỉ ngơi. Nó không có hứng thú gì với truyền thừa của bí cảnh nhỏ bé này. Mặc dù nó không biết truyền thừa ở đây là gì nhưng bí cảnh bé teo này trừ linh tuyền và hoá hình thảo thì những linh thảo yêu thú cũng thường thường. Đoán chừng truyền thừa ở đây cũng không đạt được cấp địa, chứ đừng nói đến truyền thừa cấp cao của đại năng viễn cổ. Cho nên đại gia nó cũng nhắm một mắt mở một mắt với lựa chọn của Sở Chước. Sở Chước không đạt được nó cũng không tiếc. Vẻ mặt Sở Chước nhu hoà, môi khẽ nhếch lên mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lông yêu thú trong lòng.

Chiêm Hoà Trạch đi tới thấy cô nương nhỏ ôm yêu thú cười nhẹ nhàng, rất ấm áp, cho người nhìn cảm thấy đây nhất định là cô nương tốt. Chiêm Hoà Trạch cũng cảm thấy Sở Chước là một đứa bé tốt đẹp. Mặc dù có hơi ngốc nhưng đây là loại ngốc do chưa trải đời vẫn còn ngây thơ đơn thuần, rất tốt.  Có lẽ thêm vài chục năm nữa cô gái này trải qua nhiều chuyện, nếu vẫn sống có lẽ sẽ trở nên cay độc tàn khốc như những người tu luyện khác.

 

Sở Chước thấy Chiêm Hoà Trạch đi tới liền vội vàng đứng dậy: “Chiêm tiền bối.”

 

Chiêm Hoà Trạch mỉm cười với nàng, ra hiệu không cần khẩn trưởng: “Ta nhớ Sở tộc trưởng có nhắc qua Sở cô nương là cháu của Sở gia ngũ phòng…Đối. Phụ thân tên là Sở Nguyên Thương. Ta cũng có một vài lần gặp hắn.”

 

Sở Chước  bị lời này hấp dẫn, tò mò nhìn ông hỏi: “Thật sao? Phụ thân vãn bối…ông ấy là người như thế nào?”

 

Chiêm Hoà Trạch cũng bất ngờ: “Ngươi không biết sao?”

 

Sở Chước buồn bã cúi đầu: “Từ nhỏ vãn bối đã sống một mình…ngũ phòng giờ chỉ còn mình vãn bối. Những người khác không hay kể chuyện về các trưởng bối…”

 

Chiêm Hoà Trạch nghe thế đồng tình nhìn nàng, sau đó không biết nghĩ đến chuyện gì nét mặt hơi cứng ngắc.

 

“Chiêm tiền bối?”

 

Chiêm Hoà Trạch lúng túng gãi mũi nói: “Thật ra ta không có ấn tượng nhiều về phụ thân ngươi, chỉ nhớ hắn là một võ giả rất xuất sắc. Vũ khí là một cây thương bạc rất dài. Lúc đó hắn từng nói: Thương đâm người khá thoải mái… Ách, đúng là hắn nói vậy.”

 

Sở Chước: “…”

 

Ngay lúc Sở Chước băn khoăn muốn hay không dựa theo kế hoạch nghe ngóng thêm chút tin tức về cha ruột thì toàn bộ bí cảnh đều rung chuyển.

 

Chiêm Hoà Trạch tươi cười: “Là Vũ sư huynh. Huynh ấy đạt được truyền thừa…”

 

Lời còn chưa dứt hai người đã cảm thấy thân thế bị một lực lượng hút lên ném vào trong một vòng xoáy trống rỗng, không thể phản kháng.

 

“Bịch! Bịch! Bịch!”

 

Lần lượt có ba người bị hang sau thác nước ném ra ngoài rơi vào đầm nước, bị dòng thác xối thẳng xuống đầu. Sở Chước nổi lên, phun nước trong miệng ra, vuốt tóc sang một bên. Nàng thấy cả Chiêm Hoà Trạch và Võ Thịnh trong nước đang bơi vào bờ. Sở Chước là người cuối cùng leo lên bờ. Lúc này quần áo nàng ướt sũng dính chặt lên người lộ ra dáng hình duyên dáng của thiếu nữ. Mặc dù nàng chưa lớn cũng không có đường cong gì có điều hai người Chiêm Hoà Trạch vẫn lễ phép xoay người đi. Linh lực chạy vài vòng quần áo rất nhanh liền khô.

A Chiếu nhảy từ túi linh thú ra, nhảy lên vai Sở Chước. Nó thấy hai người Chiêm Hoà Trạch đang quay lưng về phía họ thì duỗi móng vuốt khẽ mài.

Cuối cùng cũng ra khỏi bí cảnh. Chiêm Hoà Trạch xong việc nên tâm tình rất tốt. Về phần Võ Thịnh dù hắn đạt được truyền thừa thì cũng không biểu lộ gì, vẫn là bộ dạng lãnh đạm khiến người ta hoài nghi hắn tu là vô tình đạo. Chiêm Hoà Trạch đi tới chỗ Sở Chước đưa cho nàng một nhẫn trữ vật nói: “Sở cô nương nhiệm vụ chuyến đi đã hoàn thành. Rất cảm tạ Sở cô nương và yêu thú của cô nương đã trợ giúp. Đây là tạ lễ.”

 

Sở Chước nhận, lễ phép cám ơn.

 

“Sở cô nương có kế hoạch gì không? Ngươi muốn về Lăng Dương hay đi Ngật Khâu Sơn cùng chúng ta?”

 

Sở Chước sớm có kế hoạch, nói: “Tiền bối, vãn bối định về nhà trước. Vãn bối cần báo với tộc trường đã rồi mới đi Ngật Khâu Sơn tìm ngài. Có được không?”

 

Chiêm Hoà Trạch dĩ nhiên không có ý kiến gì. Cô nương này định đi Tẩy Kiếm Tông tu hành thì cần bẩm báo việc này với trưởng bối trong nhà để tránh gây hiểu lầm. Chiêm Hoà Trạch lại hỏi có cần phái người đưa nàng về Lăng Dương không nhưng Sở Chước lễ phép từ chối. Chiêm Hoà Trạch cũng không miễn cưỡng. Ông đưa lệnh bài Phù Thiên Phong của Tẩy Kiếm Tông cho Sở Chước: “Lúc Sở cô nương vào Ngật Khâu Sơn thì dùng lệnh bài này lên núi. Đệ tử Tẩy Kiếm Tông sẽ không gây khó dễ cho cô nương.”

 

Sở Chước giơ hai tay nhận, lại cám ơn ông.

 

Lúc họ xuống dưới chân núi thì Sở Chước tạm biệt Chiêm Hoà Trạch, một mình cưỡi Tật Phong thú đi về Lăng Nam.

 

Một ngày sau Sở Chước dừng chân nghỉ ngơi ở một khách sạn. Đầu tiên là cho ba yêu thú ăn đan rồi bắt đầu kiểm tra thu hoạch lần này. Nàng lấy nhẫn chứa đồ Chiêm Hoà Trạch đưa ra. Không gian nhẫn không lớn chỉ tầm năm mươi mét khối có điều lễ vật đưa chính là một nhẫn chứa đồ có thể thấy tông môn tài đại khí thô. Tông môn xịn như Tẩy Kiếm Tông ở đại lục Tấn Thiên chiếm cứ nhiều bí cảnh lớn nhỏ, tài chính cũng rất phong phú. Mà cũng chỉ có thực lực như Tẩy Kiếm Tông mới phát hiện ra bí cảnh rồi đem bí cảnh chiếm đóng. Có điều không phải bí cảnh nào cũng có truyền thừa, truyền thừa quý giá hơn bí cảnh nhiều. So với các linh thảo linh thực trong bí cảnh thì mọi người coi trọng nhất là truyền thừa.

Tạ lễ Chiêm Hoà Trạch đưa đều là các đồ có thuộc tính thuỷ, thích hợp cho nàng và Uyên Đồ Huyền Quy tu luyện. Hiển nhiên ông đã chuẩn bị tốt từ lâu. Làm Sở Chước vui nhất chính là bên trong có một trăm linh thạch và mấy chục hộp linh châu, có thể để nàng dùng khá lâu. Sở Chước kiểm kê thu hoạch đến hơn nữa đêm, lại thêm linh châu vào hai chậu Hoá Hình thảo thì mới dẫn ba con yêu thú đi nghỉ ngơi.

Hôm sau Sở Chước ngủ đến sáng bảnh mới dậy. Nàng ăn cơm trưa xong lại tiếp tục ngồi tật phong thú đi về Lăng Dương. Bảy ngày sau Sở Chước trở lại Lăng Dương Sở gia lập tức đi gặp tộc trưởng Sở Nguyên Hạo.

 

Sở Nguyên Hạo thấy nàng bình an quay về rất vui mừng: “Không gặp nguy hiểm gì chứ?”
Sở Chước cũng không tiện nói chuyện trong bí cảnh chỉ đơn giản nói qua loa. Cuối cùng nàng nói mình lấy được một vị trí tu hành ở Tẩy Kiếm Tông.  Nàng lấy được nên không muốn lãng phí, cũng muốn sớm đi Tẩy Kiếm Tông. Dù sao với tình huống của nàng lưu lại Sở gia cũng không có nhiều tác dụng. Công pháp Sở gia không thích hợp nàng mà nàng cũng không thích lắm.

Sở Nguyên Hạo giật mình nhìn Sở Chước. Ông không ngờ con bé có thể lấy đến một vị trí tu hành. Đây chính là việc rất nhiều người cầu mà không được. Tẩy Kiếm Tông hào phóng cho con bé một vị trí tu luyện trong tông môn có thể thấy nhiệm vụ này rất quan trọng, trùng hợp con bé còn cứu Chiêm Hoà Trạch và Võ Thịnh.

 

Sở Nguyên Hạo nhìn cô nương trầm tĩnh trước mặt hỏi: “Ngươi muốn đến Tẩy Kiếm Tông?”

 

Sở Chước không giấu diếm tâm tư: “Phải. Con muốn học kiếm thuật. Toái tinh kiếm của Tẩy Kiếm Tông rất tốt.”

 

Sở Nguyên Hạo nghe vậy thần sắc phức tạp nghĩ tới phụ thân Sở Chước – Sở Nguyên Thương. Năm đó Sở Nguyên Thương cũng là như vậy, nhóm người cùng tuổi còn đang học ngự thú thì hắn đã đi rất xa. Sở gia không cách nào thoả mãn nhu cầu nên hắn mới giơ thương bạc rời đi Sở gia. Mà con gái Sở Nguyên   Thương cũng giống phụ thân nàng, cuối cùng cũng muốn rời khỏi Sở gia.

Sở Nguyên Hạo không nói gì thấy nàng không còn việc liền bảo nàng về rừng trúc nghỉ ngơi. Chờ ông báo cáo với các trưởng lão trong tộc thì để con bé đến Tẩy Kiếm Tông tu luyện.

 

Sở Chước mang ba yêu thú về phòng trúc trong rừng. Đầu tiên nàng nghỉ ngơi một lúc chờ nhóm bạn kết thúc tu luyện trong ngày thì đi phòng Sở Nguyệt tìm nàng. Sở Nguyệt vừa mở cửa thì Linh Mục Hầu bé bằng hai ngón tay nhào về phía nàng. Sở Nguyệt vui mừng đón Linh Mục Hầu nói với Sở Chước: “A Chước ngươi về rồi! Vào đi.”

Sở Nguyệt rất vui khi thấy Sở Chước quay về, cũng đã một tháng từ lúc rời đi rồi. Mỗi ngày trong một tháng này Sở Nguyệt đều lo lắng cho bọn họ sợ bọn họ gặp chuyện, lại lo lắng Linh Mục Hầu không có chủ nhân làm bạn có ăn ngon ngủ ngon hay không.

Bây giờ xem Linh Mục Hầu ôm tay nàng gặm hoa quả, lông tóc bóng loáng hơn trước có thể thấy một tháng này ra ngoài nó rất vui vẻ, chả nhớ gì chủ nhân. Hai người tán chuyện vào câu Sở Chước liền đem thù lao đã đồng ý cho Linh Mục Hầu lấy ra: “Lần này nhờ có Linh Mục Hầu đi theo nên ta thu hoạch tương đối khá. Đây là thù lao ta đồng ý cho nó.”

 

Sở Nguyệt cũng không tính toán việc này. Nàng vốn chỉ coi là Sở Chước khách khí thôi nào ngờ Sở Chước là nghiêm túc. Sở Nguyệt thấy Sở Chước lấy đồ ra chỉ cười nhưng rất nhanh cười không nổi.

Có thể bạn cũng thích

Leave a Comment