[Review][Ngôn tình]Chí Dã – Đinh Mặc

bogomil-mihaylov-519207-unsplash

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: hiện đại, giới giải trí, ngọt sủng, HE, thanh xuân nhiệt huyết

 

Bình thường đọc các truyện của Đinh Mặc chỉ có 1 trong 2 kiểu: trinh thám phá án hoặc huyền huyễn. Tác giả có nhiều ý tưởng hay, bút viết tốt nên đọc đều thấy hay cả. Nhưng chính vì đọc 1 loạt rồi nên thành ra hơi chán chán. Chí Dã xuất hiện giống như một món điểm tâm ngọt ngào thổi một luồng gió mới cho văn của Đinh Mặc. Tôi đọc thông tin mạng thấy nhiều người chê Chí Dã, kêu nó nhạt nhạt. Thực ra quen đọc kiểu hồi hộp của Đinh Mặc thì sẽ thấy Chí Dã đơn giản thật. Thế nhưng đơn giản cũng không làm cho câu chuyện nhạt nhẽo. Vì tôi thích ngọt sủng nên đọc vẫn thấy hay.

Hứa Tầm Sênh là một cô giáo dạy đàn cổ cho trẻ con. Từ một tin cho thuê phòng tập nhạc cô gặp gỡ ban nhạc Triều Mộ để rồi từ đó quen biết Tiểu Dã – linh hồn của ban nhạc.

Triều Mộ – ban nhạc của những chàng trai nhiệt huyết, của thanh xuân rực rỡ, của ước mơ, của đợi mong. Họ yêu âm nhạc, phấn đấu cố gắng hết mình để đươcj nổi tiếng.

Tầm Sênh lúc đầu là cho họ thuê phòng tập, rồi là có việc đột xuất giúp họ một vị trí đánh đàn, cuối cùng thì là một thành viên chủ chốt trong đó.

Câu chuyện bắt đầu từ lúc Tiểu Dã không có gì cả, chỉ có một tình yêu âm nhạc, giọng hát quyến rũ và bộ dạng đẹp trai. Cậu nghèo đói phải đi làm thuê khắp nơi, thi thoảng lại phải nhịn đói mấy ngày trời. Gia đình cậu nghèo, bố mẹ cũng không ủng hộ. Ban nhạc Triều Mộ do Tiểu Dã sáng lập. Họ tham gia cuộc thi đấu, bị phân xử không công bằng rồi cũng được nổi danh.

Nhưng đi kèm với nổi danh là cái giá phải trả, nhóm nhạc tan rã. Vì xu hướng thị trường, vì những ông trùm trong giới giải trí, vì các âm mưu… mà Tiểu Dã và Tầm Sênh cũng đánh mất nhau.

Cái ngày Tiểu Dã cầm cúp quán quân ở Bắc Kinh, Tầm Sênh ngồi bên bờ sông ở Tương Thành. Cả hai cùng khóc. Họ khóc vì đi đến ngày hôm nay để đạt được điều họ từng mong mỏi cái giả phải trả lại là không thể ở bên nhau. Đoạn này đọc rất cảm động.

Sau hai năm, Tiểu Dã thành thiên vương trong giới rồi, Tầm Sênh cũng là một ca sĩ nhạc mạng khá nổi. Loanh quanh lòng vòng lại quay về bên nhau.

Tiểu Dã là một con người rực rỡ. Tôi cảm thấy khi viết tác phẩm này tác giả quá ưu ái cậu. Giữa một chảo nhuộm đen ngòm của giới giải trí, có bao người xa ngã lạc đường nhưng cậu vẫn luôn kiên định. Dù cậu có bị tính kế, có vì tuổi trẻ nông nổi mà bị người ta dắt mũi nhưng thái độ làm việc luôn nghiêm cẩn. Trái tim cậu vẫn mãi trong sáng như ngày nào. Cậu vĩnh viễn chỉ yêu Tầm Sênh mà thôi.

Khi đoạt giải quán quân cả Tiểu Dã và Tầm Sênh mới 23 tuổi – tuổi trẻ nông nổi và non nớt biết bao. Thế nên cái tôi đều quá lớn, để rồi cách xa nhau.

Hai năm trôi qua, cả hai đều trưởng thành, đều chín chắn rồi thì họ bên nhau không còn gì khó khăn nữa. Dù có người hãm hại, dù có người tìm mọi cách làm scandal để phá vỡ thì họ vẫn kiên trì tin tưởng ở bên nhau.

Triều Mộ đã tan rã hai năm, thấy hai người là linh hồn của ban nhạc quay về bên nhau mà cũng xúc động.

Câu chuyện về giới giải trí nhưng bút pháp của Đinh Mặc vẫn rất chắc. Ai đọc thời gian tươi đẹp rồi sẽ thấy. Tuy nói về giới giải trí nhưng cũng đầy tính hiện thực nếu không nói là tác giả chỉ ưu ái mình Tiểu Dã và Tầm Sênh mà thôi. Còn lại nhân vật nào cũng vậy: cũng hiện thực, cũng sai lầm, cũng có những mảng tối. Như Sầm Chí từ một người chồng yêu vợ yêu con trở nên ngoại tình. Như Trương Thiên Hạo từ một chàng trai rực rỡ tuổi trẻ trở nên tham vọng.

Tầm Sênh và Sầm Dã là đại biểu cho những con người tài năng, sinh ra đã định sẵn sẽ rực rỡ giữa chốn hào quang. Thế nhưng họ vẫn luôn giữ trái tim nhẹ nhàng trong sáng hết mình vì giấc mơ như thủa ban đầu.

 

Đánh giá: 4/5

 

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of