[Review][Ngôn tình]Ta xác chết phóng đãng không kiềm chế được

73544583_p0

 

Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh

Thể loại: hiện đại, bất tử, huyền huyễn linh dị

CP: Giản Ninh Huyên – An Bộ

Nữ chính là người kế thừa sổ sinh tử nên sau khi chết không chết mà biến thành bộ dạng như cương thi. Nữ chính có 2 chỉ số là : sinh khí và tử khí. Lúc còn sống sinh khí giá trị rất cao, tử khí giá trị rất nhỏ. Khi chết rồi thì sinh khí giảm thê thảm còn tử khí thì cao vót. Hơn nữa do đặc thù thể chết nên khi chết rồi thi thể còn tự động hấp thu tử khí gia tăng điểm tử khí. Vì muốn trơ lại như một người bình thường, có ngũ giác đầy đủ hoạt động như người bình thường nữ chính cần góp nhặt sinh khí, vận động liên tục nếu không tứ chi cứng ngắc, đầu óc thì suy nghĩ chậm chạp. Trong mắt nữ chính thì thế giới chỉ có hai màu đen trắng, trí nhớ cũng không đươcj tốt.

Cứ thế nữ chính sống cuộc đời trường sinh bất lão, mỗi ngày chỉ ngủ hai tiếng làm qua vô số công việc, cứu rất nhiều người để góp nhặt sinh khí.

Nữ chính cứ mười năm sẽ chuyển sang một chỗ khác đổi sang một thân phận mới: từ Cổ An rồi đến An Bộ.

Mãi cho đến khi là An Bộ – nữ chính gặp nam chính Giản Ninh Huyên – trời sinh dương khí thân thể lúc nào cũng tầm 44 độ.

Nam chính trong mắt nữ chính là nơi có ánh màu rực rỡ duy nhất – nam chính ăn một cái trứng gà mà thích thì xung quanh anh sẽ hiển thị lên hình ảnh một cái trứng gà vàng rực rỡ. Còn nam chính vì thể chất nóng rực nên không quen tiếp xúc vơi người khác – ở cạnh nữ chính thì thấy được mát mẻ xoa dịu. Thế là hai người góp phòng ở chung.

Lúc đầu nữ chính chỉ coi nam chính là đối tác luôn giúp cô nhìn thấy đủ mọi màu sắc rực rỡ – sau dần vì tình cảm của nam chính mà thành yêu. Hai người sinh ra là dành cho nhau.

Truyện thông qua nam nữ chính mà chứng kiến nữ chính cứu rất nhiều mảnh đời – cũng rất hài rất cảm động. Nữ chính chứng kiến đủ loại sinh tử, cả người đã là một thi thể nhưng vẫn rất biết yêu thương, biết xúc động trước những con người tốt bụng, những mảnh đời đáng thương hay những động vâtj trung thành.

Buồn cười nhất là đoạn nam chính dắt nữ chính về nhà ra mắt: nữ chính đến nơi xong rất xoắn xuýt vì anh họ nam chính là pháp y, cô dì chú bác đều làm các việc liên quan đến khảo cổ rồi sinh mệnh học các kiểu. Nữ chính cảm giác rơi vào hang sói :))

Giọng văn của tác giả khá hài hước – đọc truyện thấy khá thú vị và vui vẻ.

Nữ chính tuy trường sinh nhưng không phải vạn năng- cô muốn cứu nhưng cũng không thể cứu tất cả. Như vụ cứu mấy trăm người trên một chiếc máy bay nhưng đổi lại lại là mấy trăm người trên một chuyến máy bay khác. Từ đó nữ chính khá sợ sệt – cô sợ mình cứu người lại hại đi những người khác.

Cũng vì gặp cô lấy cô mà vận mệnh của nam chính thay đổi mấy lần suýt chết – là nữ chính liều mình cứu lại.

Sau thì hai người cũng có 1 đứa con – cả nhà đều  bất tử – kết cục HE.

Truyện đọc hài nhưng cũng đáng suy ngẫm. Khá Đề cử.

 

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of