Ta có kỹ năng giao tiếp đặc biệt – Chương 32

Chương 32 – Bom

Dương Miên Miên đứng đó cười còn Kinh Sở không cách nào cười nổi. Anh bảo Võ Đào dẫn những người khác rời khỏi nơi này tránh bom nổ mạnh sẽ gặp nguy hiểm. Kinh Sở ngồi xổm dưới đất tìm công cụ để tháo dỡ bom cho Dương Miên Miên, tay anh thuần thục thao tác. Dương Miên Miên không cảm giác được anh có đang khẩn trương không. Thật ra dỡ bom luôn là lúc đầu đơn giản lúc sau khó khăn. Nếu không tại sao trên phim truyền hình cứ đến thời điểm mấu chốt là có thể tỏ tình bày tỏ cảm tình các kiểu? Dương Miên Miên bỗng nghĩ đến lúc đó Kinh Sở sẽ nói gì với cô đây?

 

Kinh Sở hỏi: “Cắt dây nào?”

 

“…Anh hỏi tôi?”

 

“Ừ.”

 

“…” Thân ái sao anh không diễn theo kịch bản thông thường làm cô uổng công mong đợi. “Anh nghĩ tôi biết sao?”

 

Kinh Sở nhìn Dương Miên Miên: “Nếu cô không chắc chắn cô đã không dám làm. Tuy tôi chẳng biết cô đang làm cái quỷ gì nhưng tôi biết cô nhất định không muốn chết. Nói đi là dây nào?”

 

“…Đỏ.” Dương Miên Miên liếc bom rồi trả lời.

 

Bom khóc ầm ĩ [(┬ˍ┬) Hu hu người ta muốn nổ mạnh nhưng cũng không muốn giết người. Thật đáng ghét oa oa.]

 

Quần áo bệnh nhân nghiêm túc dạy bảo nó: [Cậu muốn nổ mạnh phải nổ ở chỗ có tác dụng. Ví dụ như nổ đường xá đào hầm đào đường gì đó! Tuyệt đối không thể giết người!]

 

Bom: [ o(╯□╰)o Chính là tôi được làm ra để nổ mạnh mà. Không thể nổ mạnh là sẽ chết ngay! Cuộc đời không trọn vẹn! Muốn vui vẻ, muốn vui cơ! Tôi muốn nổ mạnh, muốn nổ mạnh, muốn nổ mạnh!]

 

Trước khi Kinh Sở cắt dây Dương Miên Miên đột nhiên hỏi: “Bom bị dỡ sau sẽ xử lý như nào? Là chôn à hay coi như rác rưởi vứt đi?”

 

Kinh Sở kinh ngạc nhìn cô: “Chắc là sẽ tìm một chỗ cho nổ.”

 

Bom: [(⊙v⊙) Thật sao? Thật tốt quá! Muốn nổ mạnh, muốn nổ mạnh, muốn nổ…] Nó chưa nói xong chữ cuối cùng đã bị Kinh Sở cắt dây, rơi vào trạng thái ngủ đông.

 

Kinh Sở giúp Dương Miên Miên cởi áo cài bom ra: “Bây giờ chúng ta có thể nói về những việc đã xảy ra.”

 

Khoảng thời gian này Dương Miên Miên được rèn luyện kĩ thuật diễn trò rất nhiều nên cô lập tức ôm đầu giả vờ bất tỉnh: “Đau đầu quá đi, sao lại đau thế này.”

 

“…Cô cứ giả vờ đi.”

 

Dù thế nào thì lúc này vụ án cũng thật sự kết thúc. Ôn Noãn không có việc gì. Hồ Dật Lâm đã bị cảnh sát bắt để đền tội. Chờ đợi hắn chính là sự xét xử của pháp luật.

Dương Miên Miên vẫn cần nằm viện nửa tháng. Bác sĩ bảo cô cần hết sức tránh dùng đầu óc nhiều nên cô liền thuận tiện xin trường học cho nghỉ đồng thời suy nghĩ xem nên đi đâu làm thêm kiếm tiền. Chẳng còn cách nào, mấy hôm cô ốm nằm viện đã bị mất công việc ở cửa hàng tạp hoá 〒▽〒.

Cô một tay cầm di động tán chuyện với Liễu Ngọc, một tay xoa đầu Hải Tặc. Cô cảm thấy những ngày được nghỉ thật sự rất dễ chịu.

 

Dương Mị Mị: [Tui đọc xong tiểu thuyết rồi, cầu truyện tiếp.]

 

Hãy kêu ta nữ vương tổng tiến công: [Tối qua chị mới gửi cho em mười quyển mà!]

 

Dương Mị Mị: [Không thể thoả mãn. Một phút tui có thể đọc ba vạn chữ đó! Đấy là tui còn đọc chậm rồi!]

 

Hãy kêu ta nữ vương tổng tiến công: [Em trâu đấy.]

 

Dương Mị Mị: [Tui là dê không phải trâu.]

 

Liễu Ngọc cười ha ha nói với Kinh Sở: “Đội trưởng, Miên Miên đáng yêu quá.”

 

Kinh Sở liếc qua: “Cô viết báo cáo xong rồi à?”

 

Liễu Ngọc sợ rụt rè: “Còn chưa xong.”

 

“Thế còn không viết nhanh lên.” Kinh Sở cầm bao thuốc đi đến phòng hút thuốc hút một điếu. Anh không nghiện thuốc nhưng thi thoảng sẽ hút một điếu để thả lỏng.

Dương Miên Miên vừa xem tivi vừa đọc tiểu thuyết thì thấy wechat có tin nhắn mới.

 

Kinh Sở: [Sức khoẻ thế nào rồi? Đỡ hơn chưa?]

 

Dương Mị Mị: [Choáng đầu, buồn nôn, thấy như bị mất nhớ vậy.]

 

Kinh Sở: [Cứ giả vờ đi.]

 

Dương Mị Mị: [Tôi thật sự bị chấn động não! Anh có biết chấn động não là gì không? Chính là như trong phim truyền hình đập một cái là mất trí nhớ ý!]

 

Kinh Sở: [Cố gắng nhanh chóng quay về trường đi học không thể lỡ dở bài tập.]

 

Dương Mị Mị: [Tôi không đi học cũng có thể đứng trên bọn họ. Hỏi anh cái này, bên cục cảnh sát các anh có tuyển người không?]

 

Kinh Sở: […Đừng có nghĩ vớ vẩn, chăm chỉ học hành đi.] Ủng hộ editor bằng cách đọc truyện tại trang web: http://www.aiaitani.com

Dương Mị Mị: [Tôi nói mấy việc rửa rau quét rác các loại ý… có tuyển người không? Giờ tôi không có việc làm thêm sắp chết đói rồi.]

 

Kinh Sở ngẩn người nhớ tới bộ dạng Dương Miên Miên làm thêm ở cửa hàng tạp hoá lúc khuya khoắt. Muộn như vậy rồi mà cô vẫn ngồi chỗ quầy thu ngân làm bài tập. Đèn chiếu vào dây buộc tóc vẫn thấy lạnh lẽo, ánh đèn chiếu vào mặt chẳng thấy tí ấm áp nào.

Nói thẳng ra, anh cũng có những cảm xúc thương hại đồng tình. Như khi anh nhìn thấy những vụ thảm án không nỡ nhìn anh đều sẽ thở dài thương cho số mệnh của những người bị hại. Họ không làm sai gì cả nhưng lại gặp tai họa như vậy không khỏi khiến người ta thở dài. Nhưng với con gái thì anh rất ít có những cảm xúc như vậy. Bạn gái của anh tính cách không quá giống nhau nhưng đôi bên đều là vì mục đích kết hôn nên anh luôn hy vọng một nửa của mình cần độc lập kiên cường để nhỡ có một ngày nào đó cô ấy ốm mà anh không thể ở bên cạnh.

Nhưng sự thương tiếc anh dành cho Dương Miên Miên lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Anh không nói rõ được là cảm giác gì chính là muốn chăm sóc cô nhiều hơn một chút. Dù cho tính tình cô không tốt anh vẫn cố nhẫn nại.

Có lẽ là do Dương Miên Miên còn nhỏ đi. Kinh Sở tự nhủ trong lòng như vậy rồi nghĩ xem có biện pháp gì không tổn thương lòng tự trọng của Dương Miên Miên mà vẫn giúp đỡ được không.

 

Kinh Sở: [Cô có biết quét dọn vệ sinh không?]

 

Dương Mị Mị: [A, anh muốn thuê tôi làm người giúp việc à. Giá thị trường 1 tiếng 30 đồng nha.]

 

Kinh Sở: [Từng làm rồi à?]

 

Dương Mị Mị: [Mới làm một ngày 〒▽〒. Nhà kia bà chủ thấy tôi quá xinh đẹp sẽ câu dẫn chồng người ta nên cho tôi nghỉ việc.]

 

Kinh Sở buồn cười. Anh tưởng tượng hình ảnh đó còn thấy rất quen thuộc. Dù sao với nhan sắc của Dương Miên Miên thì rất ít người có thể yên tâm để cô ở trong nhà.

Dương Miên Miên như tìm được nguồn thu liền kể hết những bất công mà bản thân gặp phải.

 

Dương Mị Mị: [Làm gia sư cũng vậy. Tôi bị đuổi việc rất nhiều lần. Không phải vì tôi dạy không tốt mà bởi vì cha của học sinh đưa đĩa trái cây cho tôi nên tôi bị sa thải! Khó lắm mới có một bà mẹ đơn thân thuê. Nhưng rồi người ta lại cảm thấy tôi sẽ câu dẫn con trai nhà người ta yêu sớm thế là lại bị cho nghỉ! Cho nên hiện tại tôi chỉ có thể làm thuê giúp học sinh làm bài tập QAQ. Lớn lên quá xinh đẹp cũng khổ anh có hiểu không?]

 

Kinh Sở: [Cô nói cũng có lý. Tôi cũng không dám để cô đến nhà tôi nhỡ đâu người ta hiểu lầm thì cũng không ổn.]

 

Dương Mị Mị: [Không đừng mà! Tôi tin tưởng bạn gái anh tuyệt đối là một người thông tình đạt lý. Cô ấy còn xinh đẹp như vậy có gì mà phải lo lắng! Tôi mới mười bảy tuổi! Tôi còn ngực lép nữa!]

 

Kinh Sở: [Không phải thế, chúng tôi chia tay rồi.]

 

Dương Mị Mị: [Nén bi thương. Nơi nào chẳng có cỏ xanh. Tôi nói với anh rồi. Anh phải quan tâm bạn gái vào, cuối cùng vẫn là bị đá. Châm nến (i).]

 

Kinh Sở dở khóc dở cười giải thích với cô: [Chúng tôi chia tay trong hoà bình, không phải vì ai cả chỉ là thấy không hợp thôi.]

 

Dương Mị Mị: [Không thích hợp như nào?]

 

Kinh Sở: [Chúng tôi khác nhau về quan điểm hôn nhân, không thể thoả hiệp nên chia tay.]

 

Dương Mị Mị: [Không hiểu. nếu thích thì chia tay rất đáng tiếc. Không phải sao?]

 

Kinh Sở: [Đúng vậy, rất đáng tiếc.]

 

Kinh Sở thấy không cần nhiều lời với Dương Miên Miên về vấn đề này nên chuyển chủ đề.

Kinh Sở: [Mỗi ngày cô tan học lúc 5h chiều. Tôi tan làm lúc 7h. Cô đến nhà tôi quét dọn phòng, tưới nước cho cây cối ngoài ban công, thuận tiện đi siêu thị mua đồ. Tiền lẻ để trong ngăn kéo tủ ở ngay huyền quan*. Tôi về rồi thì  cô có thể học bài. Cô học xong tầm 10 giờ thì ngồi tàu điện ngầm về nhà. Nếu tôi tăng ca sẽ thông báo trước cho cô. Cô quét dọn xong có thể về nhà. Mỗi ngày năm mươi đồng. Một tuần năm ngày. Cuối tuần không cần làm.]

*nơi cạnh cửa ra vào chỗ để tủ để giày..

 

Dương Mị Mị: [Được.]

 

Kinh Sở: [Hôm nay tôi tan làm sẽ đến đưa chìa khoá nhà cho cô.]

 

Dương Mị Mị: [Được có điều nói là dạy tôi đánh nhau đâu?]

 

Kinh Sở: [Ha ha, lúc này cô không bị mất trí nhớ à?]

 

Lúc ấy Kinh Sở còn không hề nghĩ tới anh làm như vậy là làm cho một người hoàn toàn tham gia vào sinh hoạt cá nhân của anh. Hơn nữa người làm mấy việc này cơ bản không gọi người giúp việc mà gọi là bạn gái _(:з” ∠)_ Ủng hộ editor bằng cách đọc truyện tại trang web: http://www.aiaitani.com

Hồi trước đúng là nhà anh có thuê dì giúp việc nhưng mỗi lần dì ấy đến chỉ phụ trách quét dọn vệ sinh hơn nữa một tuần cũng chỉ có ba ngày.

Dưới sự nguy hiểm của việc sắp hết tiền dẫn đến chết đói Dương Miên Miên chỉ có thể nhanh chóng khoẻ lại rồi đi làm kiếm miếng cơm ăn. Kinh Sở đã đưa cô chìa khoá. Dương Miên Miên tan học xong liền đến quét dọn vệ sinh. Lúc cô đến nhà Kinh Sở chỉ mới năm giờ rưỡi. Lúc cô mở cửa khoá cửa vô cùng kinh ngạc: [Σ( ° △ °|||)︴Cô là ai? Sao lại có chìa khoá nhà chúng tôi?]

 

“Đương nhiên là người khác đưa.”

 

Khoá: [ Σ(っ °Д °;)っ   OMG! Mọi người mau ra xem! Chuyện lớn rồi!]

 

[Xảy ra chuyện gì?] Bạn bè thấy khoá kêu sợ hãi liền ồn ào hỏi.

 

Dương Miên Miên chống nạnh: “Không có việc gì. Kinh Sở thuê tôi đến quét dọn vệ sinh, có chỗ nào không thoải mái nhanh lên tiếng nha!”

 

[Trời ạ! Thật hay giả! Cô ấy còn chưa thành niên đi! Kinh Sở thuê lao động trẻ em sao?”

 

[Mấu chốt là quá xinh đẹp nha! Còn xinh đẹp hơn La Bùi Bùi nữa.]

 

[Từ từ! Trọng điểm của mấy người sai rồi! Mấu chốt không phải là sao cô ấy có thể nghe thấy chúng ta nói chuyện à?”]

 

Ồn ào mãi một lúc lâu đến tận khi Dương Miên Miên cảm thấy không kiên nhẫn chúng nó mới tổng kết lại [Kinh Sở tóm một cô nương nhỏ! Đúng là lòng muông dạ thú!]

 

“Có muốn được quét dọn hay không đây?”

 

[Muốn muốn muốn!]

 

[A, chỗ này của tôi bị bẩn nè, dì giúp việc chưa lau sạch.] Đây là tiếng của một viên gạch men trong nhà bếp.

 

[Hoa của tôi cần tưới nước!] Chậu hoa trên ban công chen ngang.

 

[Quần áo quần áo, muốn bỏ quần áo vào cho tôi.] Đây là tiếng máy giặt.

 

“Không cần tranh nhau, làm từng cái một. Đầu tiên là giặt quần áo.”

 

Dương Miên Miên giặt xong quần áo, quét nhà, lau nhà rồi mới đi xuống nhà mua thức ăn. Bên cạnh khu nhà có một siêu thị lớn. Nguyên liệu nấu ăn mà Kinh Sở dùng để nấu cơm đều là đi siêu thị mua. Dương Miên Miên cầm giấy nhớ Kinh Sở đã dán trên tủ lạnh đi tìm từng thứ một. Giấy nhớ còn cảm khái: [Kinh Sở nhà chúng tôi là người tốt nha, bây giờ còn độc thân nữa. Chúng tôi cũng buồn rầu lắm ý, Kinh Sở mãi chưa cưới được vợ. Miên Miên, cô suy xét một chút đi.]

 

“Phốc.” Dương Miên Miên cười: “Mấy người quản nhiều quá.”

 

Tưởng tượng đến việc mỗi ngày Kinh Sở đều bị một đám đồng bọn nhắc đi nhắc lại việc tìm vợ thật sự là quá buồn cười.

Có điều… “Mọi người nói xem có gì đáng giá để tôi suy xét nào?”

 

Thế là trong mấy tiếng Dương Miên Miên quét dọn vệ sinh, Kinh Sở đã bị đám vật phẩm trong nhà bán đứng triệt để. Bọn nó thổi Kinh Sở lên tận trời.

 

Gương: [Kinh Sở đẹp trai lắm nha (⊙v⊙) .]  “Tôi cũng rất xinh đẹp nhé!”

 

Tạ tay: “Dáng người hơi bị chuẩn nha (⊙v⊙) .]  Cô ngực lép.

 

Túi tiền: [Kinh Sở có tiền nha. (⊙v⊙)]  Cô nghèo rớt mồng tơi.

 

Sofa: [Kinh Sở sẽ chiếu cố bạn nha (⊙v⊙).] Cái này cũng coi như có lý.

 

Nồi cơm điện: [Kinh Sở còn nấu cơm cực ngon nữa. (⊙v⊙).] Chà chà nghe thật hấp dẫn.

 

Giường: [Tôi tổng kết một chút: hàng to xài tốt, dáng người lại đẹp, ôn nhu săn sóc lại biết yêu thương, thế là đủ rồi đó!]

 

Lời vừa nói ra thì mọi đồ vật đều yên tĩnh.

 

Dương Miên Miên: “Phụt.” Cô cảm thấy mặt nóng quá đi. Một lúc sau cô mới giả vờ như không có việc gì nói: “Tôi còn chưa có thành niên đâu. Mấy người có phải nên rụt rè một chút hay không hả?”

 

[Rụt rè có thể có cơm ăn không?]

 

[Chúng tôi đều ủng hộ cô!]

 

[Kinh Sở độc thân lâu vậy chúng tôi đều lo sẽ bị nghẹn đến có bệnh nha!]

 

[Kinh Sở tốt lắm. Miên Miên, cô thực sự không có hứng thú sao?]

 

Dương Miên Miên lấy từng chiếc quần áo từ trong máy giặt ra phơi lên: “Mấy người phản chiến nhanh vậy. Anh ta mới chia tay bạn gái đó.”

 

Mấy lời này làm các đồ vật im lặng một lúc, mãi sau bọn nó mới nói:

 

[Chúng tôi không cảm thấy Kinh Sở thích La Bùi Bùi.]

 

[Lúc gọi điện thoại chúng tôi đều nghe thấy.]

 

[Chúng tôi là biết rõ nhất Kinh Sở có thích hay không.]

 

[Chia tay cũng không thấy anh ấy đau buồn gì cả.]

 

Dương Miên Miên hừ: “Đó chỉ có thể chứng minh anh ta bạc tình.”

 

[Nhưng ngày đó lúc Kinh Sở đi cứu cậu, lúc ôm cậu ánh mắt ôn nhu lắm.] Lên tiếng là áo sơ mi Kinh Sở mặc hôm đó. Nó phất phơ phía trên ban công giọng điệu rất tinh tế.

 

Dương Miên Miên bị giây sát, thanh máu lập tức về 0.

 

“Tinh tinh.” Di động màu vàng mới sửa vui vẻ gọi cô. [Miên Miên, là tin nhắn của Kinh Sở.]

 

Cô lau bớt bọt rửa trên tay xem tin nhắn. Kinh Sở hỏi cô có muốn tới cùng ăn cơm không, là tiệc mừng phá án.

Có thể ăn chùa một bữa cơm đương nhiên là tốt. Cô bảo điện thoại. “Trả lời là Được nhé.”

 

Di động tự bật bàn phím nhảy kí tự gửi tin nhắn trả lời. [Miên Miên, chỉ có ở trước mặt cậu chúng tớ mới dám làm vậy. Bằng không sẽ bị mọi người cho là có quỷ.]

 

“Mấy người không dám à?”

 

[Trong tình huống bình thường bọn mình sẽ không đi ngược lại ý muốn của chủ nhân.] Di động nói xong lại vui vẻ nói tiếp [Miên Miên, Kinh Sở trả lời tin nhắn nói sẽ tới đón cậu.] Ủng hộ editor bằng cách đọc truyện tại trang web: http://www.aiaitani.com

Trong nháy mắt Dương Miên Miên cảm thấy tâm tình cô dâng cao.

Địa điểm tiệc mừng phá án được Liễu Ngọc và Thường Nhạn chọn. Kinh Sở luôn đem mấy việc này cho phái nữ lựa chọn, anh chỉ lo chi tiền là được. Anh để họ đi trước còn bản thân thì vòng về nhà đón Dương Miên Miên. Dương Miên Miên mặc đồng phục rộng thùng thình không vừa người, trán còn dính băng gạc. Cô hỏi: “Đi đâu ăn vậy?”

 

“Để tôi xem, là Nhất Phẩm Đường.” Liễu Ngọc đem địa chỉ gửi cho anh. Kinh Sở lái xe gần đến nơi thì không đi tiếp. “Chỗ đó cạnh phố đi bộ không thể lái xe. Chúng ta đi bộ vào.”

 

Dương Miên Miên không có ý kiến gì. Phố đi bộ người đến người đi dễ va vào nhau. Kinh Sở để Dương Miên Miên đi sát ngay cạnh: “Lại đây, để ý đừng bị chen.”

Dương Miên Miên đi theo Kinh Sở. Anh cao hơn cô nhiều lắm, vì có anh chắn nên sẽ không có mấy ai lưu manh cố ý va vào cô để chiếm tiện nghi.

Trước kia không được ai chăm sóc như vậy thì thôi giờ được người cẩn thận quan tâm săn sóc khiến Dương Miên Miên cảm thấy hơi quái quái. Cô ngẩng đầu nhìn mặt anh. Một bên mặt vô cùng anh tuấn, ngũ quan rõ ràng. Cô nói không nên lời là đẹp như thế nào nhưng tự hỏi lòng thì phải công nhận rất hấp dẫn người khác.

Kinh Sở có lẽ là chú ý tới tầm mắt Dương Miên Miên nên cúi đầu nhìn cô: “Váng đầu à?”

 

“Hơi hơi.”

 

Kinh Sở nghĩ nghĩ rồi đỡ tay cô, tư thế như đang đỡ cụ già qua đường: “Thế thì đi chậm một chút.”

 

“…” Cô không choáng váng nữa.

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of