[Thượng vị] Chương 3

by Hạ Du
2 comments 76 views

 

 

Giang Trạm kết bạn wechat với Tề Manh ở nhà Vi Quang Khoát. Giang Trạm vẫn không đồng ý mà Tề Manh thì không từ bỏ ý định nhưng cũng không vồ vập nài nì. Đây là cháu trai của bạn tốt, lại là một thanh niên đẹp trai cho nên ông cần kiên nhẫn.

Tề Manh ngồi thêm một lát thì đi. Ông là nhà sản xuất một năm 365 ngày không có ngày nghỉ cũng không nhàn rỗi. Trước khi đi ông đứng ở ngoài cửa cố gắng nháy mắt với Vi Quang Khoát: “Anh, anh ruột, cầu xin anh đấy. Nhất định phải khuyên thằng bé giúp em!”

Vi Quang Khoát đau đầu, người đi rồi ông cũng không khuyên. Ông là cậu, ông rõ ràng tính cách Giang Trạm như thế nào. Khuyên cũng vô ích.

 

Giang Trạm nắm danh thiếp của Tề Manh lật qua lật lại, thẫn thờ một lúc bỗng nhiên nói: “Thành minh tinh cũng không dễ như chú ý bảo đâu.”

 

Vi Quang Khoát nhàn nhã. Ông làm giáo viên ở trường nghệ thuật nhiều năm rồi, ông hiểu rõ: “Nhìn nhận minh tinh là một nghề nghiệp thì có chỗ tốt cũng có chỗ xấu.”

 

Giang Trạm giơ danh thiếp trong tay: “Cậu nghĩ sao.”


Vi Quang Khoát: “Cậu nói không quan trọng, tự cháu quyết định.”

 

Giang Trạm khẽ cười. Những thứ tốt mà thần tượng mang tới cũng không có ý nghĩa gì với cậu. Khi cậu còn nhỏ gia đình giàu có, không thiếu gì cả. Cậu thích cái gì có cái đó. Tâm tính được nuôi dạy từ nhỏ nên rất tốt, danh lợi không mê hoặc được cậu. Thế nhưng cuộc sống thay đổi quá nhanh. Công ty cha phá sản, cha mẹ lần lượt qua đời. Giang Trạm vẫn luôn cảm thấy cuộc đời cậu còn dài cậu cũng không thể cứ mơ màng mà sống. Cậu về nước chính là muốn có một khởi đầu mới. 

Tìm một công việc mới cũng là bắt đầu mới. 

Tự mở cửa hàng hoặc gây dựng sự nghiệp cũng là bắt đầu mới.

Mà lấy thân phận người mới tham gia show sống còn sao lại không phải là bắt đầu mới đâu?

Hơn nữa cậu không biết gì cả cũng chẳng biết có qua được vòng phỏng vấn không. Thử xem sao.

Thế là vào lúc ban đêm, Giang Tramh dùng wechat hỏi Tề Manh: “Đăng ký ở đây vậy chú.”

 

Hai ngày sau.

 

Giang Trạm ngồi tàu điện ngầm tới cao ốc của Ngỗng Xưởng. Ngỗng Xưởng không hổ danh là Ngỗng Xưởng, toà nhà cao lớn rất có khí phách.

Giang Trạm đăng ký ở quầy tiếp tân liền lấy được thẻ ra vào tạm thời. 

Chờ một lát Tề Manh đi tới. Vẫn là kiểu tóc vuốt ngược ra sau có điều màu tóc đã thay đổi. Hôm nay là màu đỏ đun. Tề Manh còn chủ động chỉ cho Giang Trạm màu tóc của mình: “Nhờ ơn cháu, quả đầu này gọi là màu đỏ may mắn.”

 

Giang Trạm ngắm quả đầu đỏ đun cảm thấy rất giống mào gà. Tề Manh dẫn Giang Trạm vào thang máy. Phòng phỏng vấn ở tầng 22.

 

Tề Manh nói liên tục dọc đường đi: “Tháng sau sẽ bắt đầu quay tiết mục. Hôm nay là ngày phỏng vấn cuối cùng. Cháu phải nắm chắc cơ hội đấy.”

 

“Cũng đừng khẩn trương cứ phát huy như bình thường là ổn. Nhóm phỏng vấn không có yêu cầu quá cao gì với các cá nhân. Chỉ cần có điểm đặc sắc làm người khác nhớ lâu, có duyên người qua đường là sẽ được điểm cao.”

 

“Chú tin tưởng cháu cũng tin ánh mắt của chính mình. Cháu nhất định có thể, không có vấn đề gì.”

 

“Muốn uống nước không? Có thể sẽ phải đợi hơi lâu, đừng hồi hộp. Nhớ uống nước nhuận giọng.”

 

“Có đói không? Chú bảo trợ lý mua cho cháu cái gì đó ăn.”

 

 

“Đinh–!”

 

Tầng 22.

 

Đây là lần đầu tiên Giang Trạm tới cao ốc của một công ty giải trí, cũng là lần đầu tiên chờ phỏng vấn, lên sân khấu. Nhân viên công tác đưa Giang Trạm số báo danh, bảo cậu tới gian phòng cạnh sân khấu ngồi chờ. Tề Manh vì tránh điều tiếng nên vừa tới tầng 22 là chạy mất.

Lúc Giang Trạm lấy số xong đi tới phòng chờ cạnh sân khấu thì Tề Manh mới lại xuất hiện. Ông dặn dò: “Hôm nay khá nhiều người, cháu kiên nhẫn chút.”

 

Giang Trạm gật đầu.

 

Tề Manh vỗ vai cậu: “Cố lên.”

 

Giang Trạm khẽ gật đầu cười: “Cám ơn chú.”

 

Đây là nụ cười rất lễ phép lại hiền hòa. Khoé mắt cong cong, đôi mắt trong sáng. Tề Manh bị điện giật vì nụ cười này, nhấp môi biểu cảm mê mẩn: “Đúng, cứ như vậy. Tí nữa nếu phỏng vấn có gì không hiểu hoặc không biết trả lời cháu cứ cười như này.”

 

Giang Trạm lại cười – nhưng nụ cười lúc này là buồn cười.

 

Trong lòng Giang Trạm cảm thấy nếu cười có thể qua vòng phỏng vấn thì tiết mục này cũng quá dễ dãi. Lại ngẫm lại, chú Tề này chắc là muốn cho không khí thoải mái nên nói đùa với cậu.

 

Phòng chờ cạnh sân khấu: phòng to người nhiều. Vì nơi này là nơi chờ lên sân khấu phỏng vấn show sống còn nên có rất nhiều ghế ngồi và nước, còn có các loại nhạc cụ, gương to để tập nhảy.

Lúc Giang Trạm đi vào chỗ đợi thì trong phòng có người đang tập nhảy, có người tập hát, có người tập đàn, còn có nhiều người nói chuyện cười đùa.

Giang Trạm đi một mình vào từ một bên cửa, Cậu vẫn đội mũ trên đầu,  tuỳ tiện lấy một cái ghế dựa ra ngồi xuống không gây chú ý với bất cứ ai. Sau khi cậu ngồi xuống thì lấy điện thoại di động bật nhạc, vừa nhét tai nghe vào tai thì có người vỗ vai.

Giang Trạm ngồi thẳng dậy quay đầu nhìn, mũ lưỡi trai chặn tầm nhìn của đối phương.

 

Người kia hỏi: “Ông ở công ty nào?”

 

Giang Trạm: “Còn chưa có công ty.”

 

Người kia: “Wao, tư cách cá nhân à?”

 

Giang Trạm: “Ừ.”

 

Hội thoại kết thúc.

 

Giang Trạm có thể cảm giác được bầu không khí khá kỳ quái, cạnh tranh rất kịch liệt. Điều này cũng là bình thường. Theo như Tề Manh nói thì hôm nay là ngày phỏng vấn cuối rồi. Tháng sau bắt đầu quay chương trình. Hạn ngạch cũng không còn mấy người lại đông. Có thể lưu lại sẽ vô cùng ít. Lúc này Giang Trạm cũng không sốt sắng. Cậu là tay mơ lại không có công ty đỡ đầu, chẳng biết kỹ năng gì, phỏng vấn cũng là tuỳ tiện đến cho nên nếu không được cũng hợp tình hợp lý.

Vẫn là câu nói cũ: Thử xem sao.

Giang Trạm mang tâm tình này nên cũng không để ý đến những người khác trong phòng chờ. Cậu ngồi nghe nhạc trong lúc chờ.

Những âm thanh bàn luận xung quanh thi thoảng sẽ lọt vào tai. Cậu lúc nghe được lúc không.

Bỗng nhiên giữa tiếng nhạc ầm ỹ cậu nghe được một cái tên quen thuộc.

 

“Diêu Ngọc Phi cũng tới tham gia chương trình này còn gì?”

 

“Anh ta tới làm gì?”

 

“Làm huấn luyện viên ý.”

 

“Đệt.”

 

“Không tưởng tượng được đúng không. Trước kia tôi là đàn anh cùng công ty với cậu ta. Giờ tôi tham gia tuyển tú còn cậu ta là đàn em đã tới làm huấn luyện viên rồi. Chỉ đạo dạy bảo người khác.”


“Ai bảo người ta nổi tiếng rồi. Thôi đừng đố kỵ.”

 

….

 

Khuôn mặt Giang Trạm giấu dưới vành nón không có bất cứ sự thay đổi gì như thể tất cả mọi thứ vừa nghe đều là không khí.

 

Tháng sau bắt đầu quay <Cực Hạn Thần Tượng>. Hôm nay là ngày phỏng vấn cuối cùng.

Như mọi khi, lần này Văn Hoá Thiên Lan vẫn đưa khá nhiều học viên tới. Lan Ấn Huy cũng đến. Hắn đến để trông coi kỹ mấy luyện tập sinh của công ty tránh xảy ra việc gì không hay trong quá trình phỏng vấn. Công ty họ muốn thêm một người nữa bạo hồng chứ chỉ một mình Diêu Ngọc Phi thì sao mà đủ được. Thế nên hôm nay là ngày phỏng vấn cuối cùng, Lan Ấn Huy cũng tới. Hắn đến giám sát mấy người công ty ký hợp đồng tránh lúc quan trọng họ lại phạm lỗi. Lan Ấn Huy vừa lên tầng 22 đã thấy rất nhiều người phỏng vấn. Hắn đứng bên ngoài phòng chờ lên sân khấu nhìn qua cửa sổ tìm kiếm mấy học viên dưới tay.

Cũng còn ổn. Mấy đứa đều đang chuẩn bị trước gương, xem ra cũng có để tâm. Lan Ấn Huy quan sát mấy thực tập dưới tay nhưng cũng không đi vào, hai tay đút túi đứng ngoài cửa sổ nhìn. Vừa khéo có người từ bên sân khấu đợi đi ra. Lan Ấn Huy nghiêng đầu nhìn theo bản năng, không biết là thực tập sinh công ty nào nên nhìn số báo danh dán trên quần áo.

 

Số 165 – Giang Trạm.

 

Lan Ấn Huy cũng không để tâm quay đi. Giang Trạm đi về phía hắn. Lúc Giang Trạm đi ngang qua tiện tay cởi mũ vuốt lại tóc rồi mới đội lại mũ bước qua. Cả quá trình chỉ hai giây nhanh đến không kịp lưu ý cũng không phát hiện được điều gì. Có điều Lan Ấn Huy là một người đại diện có đôi mắt rất sắc sảo nên ngay khi người kia cởi mũ Lan Ấn Huy liền giật mình. Hắn đem gương mặt này và gương mặt nhìn thấy không lâu ở trên điện thoại di động của Diêu Ngọc Phi đặt cạnh nhau, trùng khớp.

 

Giang Trạm? Bạn trai cũ?

 

Lan Ấn Huy quay đầu không tưởng tượng được. Giang Trạm đã đi qua. Lan Ấn Huy nhìn chằm chằm bóng lưng kia, vẻ mặt khiếp sợ.

Đó là bạn trai cũ của Diêu Ngọc Phi?

Không phải nói là ở nước ngoài à?

Không phải nói là người ngoài giới sao?

Sao cậu ta lại ở cao ốc của Ngỗng Xưởng?

Trên người còn dán số báo danh?

Lan Ấn Huy đuổi theo theo bản năng nhưng đi được hai bước liền dừng lại.

Hắn quay người đi về hướng ngược lại, rẽ vào cầu thang thoát hiểm lấy di động gọi đi.

Điện thoại vừa có người nhấc hắn liền nói: “Bạn trai cũ của cậu, cái người trên ảnh chụp mấy hôm trước tên là Giang Trạm đúng không?”

 

Điện thoại không tiếng trả lời. Một lát sau mới có giọng nói của Diêu Ngọc Phi truyền tới mang theo mấy phần bất mãn, giọng điệu cứng nhắc: “Hôm đó tôi đã nói rồi, tôi không cố ý bật ảnh. Sao anh còn hỏi lại nữa?”

 

Lan Ấn Huy không muốn cãi nhau nên nói thẳng: “Tôi thấy cậu ta.”

 

“…” Diêu Ngọc Phi bất ngờ: “Ở đâu?”

 

Lan Ấn Huy dựa vào tay vịn cầu thang: “Cao ốc của Ngỗng Xưởng”

 

Diêu Ngọc Phi: “Cậu ấy ở đó làm gì?”

 

Lan Ấn Huy: “Tôi cũng muốn hỏi cậu đấy.”

 

Diêu Ngọc Phi: “…”

 

Lan Ấn Huy là người làm việc rất có thủ đoạn, hiệu suất làm việc cực cao cho nên vô cùng không thích kiểu người dông dài lề mề như Diêu Ngọc Phi.

 

Lan Ấn Huy hỏi thẳng: “Lúc trước cậu chia tay không có gì linh tinh không rõ ràng đấy chứ.”

 

Diêu Ngọc Phi: “…Không có.”

 

Lan Ấn Huy: “Cậu ta mới về nước à?”

 

Diêu Ngọc Phi: “Hình như vậy.”

 

Lan Ấn Huy: “Sau khi trở về có tìm cậu không?”

 

Diêu Ngọc Phi: “Không.”

 

Lan Ấn Huy: “Tốt nhất là không.”

 

Lan Ấn Huy nói xong liền cúp máy. Lan Ấn Huy suy nghĩ đơn giản: Nếu Giang Trạm này chia tay với Diêu Ngọc Phi xong an phận không liên hệ dây dưa là tốt nhất. Hắn sợ là sợ cậu ta sẽ lén lút làm gì đó sau lưng. Lan Ấn Huy cũng thiên hướng vế trước nhưng vấn đề là quá khéo.

Diêu Ngọc Phi nhất định phải làm huấn luyện viên ở chương trình: “Cực hạn thần tượng.” Bạn trai cũ Giang Trạm lại vừa khéo đến thi tuyển thực tập sinh. Sẽ khéo như vậy sao?

 

Lan Ấn Huy không thể không suy tính. Hắn cũng không có thời gian gọi điện hỏi kỹ Diêu Ngọc Phi. Với tính cách của Diêu Ngọc Phi: không hỏi không nói, hỏi cũng chỉ nói qua loa, chờ đến lúc hỏi rõ ràng thì phỏng vấn ở đây đều xong rồi.

Lan Ấn Huy trực tiếp tìm tới một người quen bên Ngỗng Xưởng. Đối phương cũng vừa khéo trong tổ tiết mục “Cực hạn thần tượng.” Vị trí cũng không thấp chính là trong nhóm phụ trách phỏng vấn hôm nay. Lan Ấn Huy nhân lúc rảnh liền gọi người kia ra. Lan Ấn Huy hỏi người kia hồ sơ của Giang Trạm.

 

Đối phương xem tư liệu trên di động: “Cá nhân, không có công ty.”

 

Lan Ấn Huy: “Ai đưa tới?”

 

Đối phương lại tra xét ghi chú trong tư liệu: “À, sản xuất Tề giới thiệu.”

 

Tề Manh?

 

Lan Ấn Huy đầu óc linh hoạt: hắn không thân với Tề Manh, Tề Manh lại không hợp với vị trước mặt này. Hai người tuy cùng công ty nhưng lại thuộc phe phái đối nghịch. Giang Trạm lại do Tề Manh giới thiệu…

 

Lan Ấn Huy an tâm hỏi người nọ: “Có thể giúp tôi loại số 165 này được không?”

 

Đối phương nhíu mày: “Sao thế? Mấy người là đối thủ hả?”

 

Lan Ấn Huy không nói rõ: “Ừ, trước kia có xích mích.”

 

Đối phương không hợp với Tề Manh nhưng đây là hạng mục lớn của công ty. Hôm nay lại là ngày phỏng vấn cuối, nhiều người đều đang nhìn chằm chằm, huống hồ hôm nay Tề Manh mới mang tới một người…

 

Lan Ấn Huy: “Nếu là người mới thì hát nhảy chỉ sợ đều không tốt.” Lại nói tiếp: “Hơn nữa lần này Diêu Ngọc Phi nhà chúng tôi làm huấn luyện viên, sau này ghi hình còn rất nhiều chỗ có thể phối hợp.”

 

Ám chỉ rất rõ ràng, đều là giúp nhau cùng có lợi. Đối phương nghĩ ngợi: “Xem đã. Nếu thực lực không tốt, lý do đào thải rõ ràng…”

 

Đối phương chỉ nói đến vậy. Lan Ấn Huy cười: “Cám ơn. Tính là tôi nợ ông một lần.”

 

Đối phương: “OK.”

 

Lan Ấn Huy làm việc quyết đoán, lại đặt nhiều kỳ vọng ở Diêu Ngọc Phi. Lần này tranh thủ đến vị trí huấn luyện viên trong “Cực hạn thần tượng” cũng là muốn tăng cấp cho cậu ta. Rốt cuộc đều là debut theo nhóm thần tượng, rất khó thoát khỏi cái bóng ca sĩ hát nhảy. Mà hoàn cảnh trong nước đã quyết định theo hướng thần tượng chỉ hát nhảy là sẽ không được lâu dài. Muốn nổi tiếng dài lâu cần chuyển hình. Huấn luyện viên trong “Cực hạn thần tượng” là triển lãm ra bên ngoài một mặt khác, là một bước quan trọng trong việc dần dần chuyển hình. Mấu chốt này không thế có bất kỳ rủi ro nguy hiểm nào. Giang Trạm kia gì, bạn trai cũ gì đó lần này xem như cậu ta xui xẻo rồi.

Lan Ấn Huy xử lý xong nghĩ tới điều gì liền nhắn tin cho Diêu Ngọc Phi: “Không có việc gì đâu.”

 

Nhưng hai giờ sau Lân Ấn Huy lại nhận được tin nhắn của vị người quen trong tổ tiết mục: “Bỏ nợ ân tình đi nhé. Lần tới tôi mời ông ăn cơm.”

 

Lan Ấn Huy: “Làm sao vậy.”


Đối phương: “Không đào thải được! Đây là bảo vật!”

 

Lan Ấn Huy: ????

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
2 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Thai_ngoc1102
Thai_ngoc1102
9 months ago

Chào bạn, mình có theo dõi bộ thượng vị bên bạn edit. Truyện rất hay nên mình muốn hỏi về lịch post truyện này để tiện theo dõi ạ. Mình cảm ơn.

2
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x