[Review][Đam mỹ] Sơn hà bất dạ thiên

by Hạ Du
0 comment 108 views

 

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: xuyên không, cổ đại, khoa cử, quan trường, chủ thụ, HE

CP: Vương Trăn x Đường Thận

 

Từ trước đến nay mình không thích mấy bộ quan trường tranh đấu ở cổ đại vì thấy khá đau não. Thế nên trước lúc đọc bộ này cũng khá băn khoăn vì văn án hơi khó hiểu rồi lại về quan trường cổ đại. Nhưng mà vì là của Mạc Thần Hoan nên vẫn cố đọc thử. Thực sự phải nói đây là một bộ truyện rất hay.

Tác giả xây dựng nên một thế giới cổ đại rộng lớn: ở đó có các âm mưu nham hiểm, lừa lọc các mưu mô chính trị trên quan trường. Nó đúng với kiểu quan trường là cuộc sống của đàn ông không có chỗ cho đàn bà. Thế nên truyện gần như không hề đề cập đến hậu trạch hay các nhân vật lặt vặt: phu nhân quan này, thiếp ông kia, tiểu thư nhà ABC…

Câu chuyện diễn ra xoay xung quanh nhân vật trung tâm của câu chuyện – Đường Thận. Đường Thận là một người mới xuyên qua. Ở hiện đại cậu là nghiên cứu sinh bên chuyên ngành toán lý hoá – học rất giỏi.

Thế nên sau khi về cổ đại cậu có thể sử dụng các kiến thức trong phòng thí nghiệm để mân mê ra rất nhiều thứ.

Hai chục chương đầu tác giả viết với lối điền văn khiến người đọc tiếp cận câu chuyện một cách nhẹ nhàng. Đó là làng quê huyện thành nơi Đường Thận sinh sống – cậu gặp nhiều người tốt, bái được một vị thầy giáo là một trong tứ đại nho của quốc gia. Người đó đối đãi với cậu vô cùng tốt. Cũng chính vì bái một người thầy nổi tiếng nên mấy cửa hàng, các thứ kỳ quái do Đường Thận làm ra không  ai dám dòm ngó đến. Cuộc đời cứ tưởng như sẽ như vậy. Đường Thận mang đậm tư tưởng hiện đại nên cậu cũng không có quá nhiều sầu thương cho thời cuộc, cũng không mang chí lớn. Cậu chỉ ấp ủ việc sẽ thi đậu tú tài rồi kinh doanh kiếm nhiều tiền.

Thế rồi sóng gió ập đến. Ân sư của cậu và một vài người cậu quen treo cổ tập thể sau khi một vị đại nho của quốc gia chết trong tù.

 

‘ thiên hạ hưng vong, thất phu có trách ’

 

Vốn những việc này không liên quan đến Đường Thận. Ân sư của cậu cũng chỉ mong cậu vui vẻ sống một cuộc đời tốt đẹp.

Thế nhưng Đường Thận không cam tâm. Cậu muốn tìm lại trong sạch cho ân sư của mình.

Thế là từ đây Đường Thận bước lên con đường khoa cử, làm quan.

Gần như 80% câu chuyện là về quá trình thi cử, thi đỗ rồi làm quan của Đường Thận. Đường Thận là người xuyên không – biết hàng trăm nghìn bài thơ nhưng thi đỗ đâu có dễ dàng. Tác giả mô tả khá kỹ các cuộc thi và đề thi trong quá trình khoa cử – cũng trích dẫn rất nhiều điển cố để người đọc hiểu rõ hơn.

Giữa chốn quan trường ai cũng mắt tinh tai thính, Đường Thận vừa phải cẩn thận vừa phải cố gắng tìm kiếm lại sự thật của 31 năm về trước để tìm ra lời giải đáp. Sự việc này gắn liền với Tiền Thái tử – liên quan trực tiếp đến vị Hoàng Thượng đang đương nhiệm nên tất cả không đơn giản.

Đường Thận thông minh, lại có bàn tay vàng đọc là nhớ. Cậu làm quan với mục đích rõ ràng thế nhưng không quên sơ tâm. Ngay cả làm quan vì mục đích gì cậu vẫn luôn mong muốn góp chút sức cho xã hội. Khi thi đỗ cậu hy vọng mình có thể làm việc ở công bộ – nơi có các thợ thủ công- có xây cầu làm đường – muốn dùng kiến thức toán lý hoá của mình làm ra điều gì đó. Nhưng trong quá trình làm quan này- phải đến mãi gần cuối truyện monh muốn này của cậu mới được thực hiện.

Ngay khi Đường Thận lên kinh chuẩn bị kỳ thi – người thầy- sư huynh – quyền thần Vương Trăn đã ở bên cậu.

Thực sự Vương Trăn đã có hứng thú và thích cậu từ rất lâu rồi.

Vương Trăn là con người thế nào đây? Là một thế gia công tử của một gia tộc giàu có – trạng nguyên nổi tiếng – quyền thần được Hoàng đế coi trọng.

Đường Thận không có Vương Trăn ở bên giúp đỡ thì con đường quan trường của cậu có lẽ còn vất vả trăm bề – cậu sẽ không thể mười lăm tuổi đỗ thám hoa – hai mươi tuổi đã là quan nhị phẩm.

Đây là một câu chuyện quan trường với các bè phái – không có ai xấu ai tốt. Ngay cả Hoàng Thượng : giết huynh bức phụ cũng là một vị Hoàng đế tạo phúc cho trăm dân. Dù ông ta thích tu luyện – tìm kiếm con đường trường sinh nhưng chưa bao giờ vắng triều – luôn cố gắng tiếp thu cái mới để tạo phúc cho dân.

Giữa một rừng quan lớn tài giỏi: có Đại Lý Tự Thiếu Khanh Tô Ôn Duẫn, có Thượng Thư Hộ Bộ Vương Trăn, có Lại Bộ, có Thừa Tướng – Hoàng Thượng cân nhắc đủ các thế lực thế nhưng cuối cùng  người ông tin tưởng nhất lại là Đường Thận.

Các Hoàng tử bất tài nhưng ông không bỏ xuống được giang sơn này.

Thế nên ông ban cho Vương Trăn kim bài miễn tử – và chắc trong âm thần cũng ban cho các đại thần khác những thứ để họ kiềm chế lẫn nhau.

Giữa thế sự Đường Thận giống như một vị quan nhỏ bé. Mọi sự giống như không ảnh hưởng đến cậu. Ngày ngày đi làm ở công bộ – tạo ra máy hơi nước – máy dệt.

Càng về cuối truyện vòng xoáy càng mãnh liệt: Hoàng Thượng bệnh tật, Hoàng tử bất tài, các thế lực tranh nhau muốn đưa phe phái mình lên.

Trước lúc chết Hoàng thượng lại gọi Đường Thận – âm thần cho cậu một chiếu thư – khiến cậu có thể tuỳ ý muốn làm gì thì làm. Tại sao ư?

Vì có lẽ như Hoàng Thượng đã nói: cả thế giới to lớn này – chỉ duy nhất một mình Đường Thận là không muốn làm vua – không muốn nắm quyền to trong tay. Càng đọc đến cuối câu chuyện càng hay.

Mạc Thần Hoan vẽ ra một câu chuyện về những con người trong một thời đại – mỗi người là những mảnh ghép nhỏ đưa lên một góc nhìn về một thời đại Hoàng Quyền – thắng làm vua thua làm giặc, về một thời đại với biết bao con người sẵn sàng chết vì một tín niệm – một lý tưởng. Giữa thời đại ấy có những con người như Vương Trăn – quyền khuynh thiên hạ cũng luôn muốn làm tốt mọi thứ cho dân, một Đường Thận muốn dùng kiến thức toán lý thúc đẩy xã hội sản xuất. Họ không thể chứng kiến thái bình thịnh thế như Đường Thận đã miêu tả – nhưng họ cố hết sức đẩy Đại Tống hướng đến viễn cảnh xa xôi ấy.

 

Đánh giá: 4.5/5

5 1 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x