[Thượng Vị] Chương 4

by Hạ Du
0 comment 61 views

 

Phỏng vấn bắt đầu từ 8h sáng. Bốn vị giám khảo phỏng vấn tận dụng từng giây để loại người, cố gắng tìm kiếm những thành viên cuối cùng có thể tham gia tiết mục.

Nói thật, không có gì mới mẻ. Họ phỏng vấn đến hoa mắt đau đầu.

Có rất nhiều người là các công ty giải trí đưa tới. Hiện giờ công ty giải trí to nhỏ nhiều vô cùng. Các luyện tập sinh học nhảy, học hát cũng một hai năm rồi cho nên dù từ những người đang hot thì nhảy múa cho tới ca hát đều không chênh nhau mấy.

Gương mặt này chồng lên gương mặt trước, không có lưu lại ấn tượng gì cả, nhìn lâu liền cảm thấy tất cả đám đều có gương mặt giống nhau. Ngẫu nhiên cũng có một vài người nổi trội hơn chút nên các giám khảo cũng mới có chút tinh thần. Nhưng mọi người đều trang điểm hơn nữa còn trang điểm khá đậm nên các giám khảo cho điểm cũng luôn bàn luận xem nhan sắc này là do khí chất hay vẫn do trang điểm mà thành.

 

Mãi cho tới lúc đến số 165 – Giang Trạm.

 

Các giám khảo đọc hồ sơ cũng xem được các ghi chú. À đây là người sản xuất Tề đưa tới thi tuyển, lại ngó ảnh chụp: waaaa, ảnh chụp cũng rất có tinh thần. Nhân lúc thí sinh chưa đi vào, các giám khảo nghỉ ngơi giữa chừng liền thuận tiện buôn chuyện.

 

“Mấy hôm trước không phải sản xuất Tề còn gào lên ở dưới lầu nói tiết mục này muốn die sao.”

 

“Đấy là mấy hôm trước thôi. Ông không thấy hôm nay đầu nhuộm đỏ mào gà rồi à.”

 

“Chà chà, xem ra thú vị đấy.”

 

“Bối cảnh số 165 này thế nào?”

 

“Không biết, sáng hỏi ông ý thì bảo do giáo viên bên học viện đề cử – là người mới hoàn toàn.”

 

“25 à.”

 

“Ừ, 25 mới debut thì cũng hơi lớn tuổi rồi.”

 

“Ê, người vào rồi.”

 

Phòng phỏng vấn rất lớn, lại là chương trình tuyển người công khai nên có cả các nhiếp ảnh gia chụp ảnh quay phim, còn có đèn chiếu.

 

Các giám khảo ngồi sau một loạt bàn dài đặt sau thiết bị chiếu sáng. Ánh đèn chiếu đến chính là địa điểm cố định các vị thí sinh cần đứng. Cũng do ánh đèn nên các giám khảo không nhìn thấy chỗ cửa ra vào. Các thí sinh cần đi đến trước ánh đèn họ mới có thể xem rõ.

Giang Trạm cũng vậy. Lúc cậu mới đi vào không ai nhìn, đi đến chỗ sáng nhất trong phòng thì ánh mắt mọi người mới chuyển đến trên người cậu.

Giang Trạm không quá thích ứng với ánh sáng nên nheo mắt, cũng không cởi mũ. Sau có người nhắc nhở cậu mới bỏ mũ ra.

 

Sau đó —

 

Từ người chiếu đèn, quay phim , thợ ảnh, giám khảo phỏng vấn: toàn bộ đều phấn chấn.

 

Anh trai thợ ảnh bấm máy liên hồi không dừng lại. Quay phim cũng bê máy quay chạy lại gần để quay đặc tả gương mặt. Giám khảo cúi đầu đọc lại sơ yếu lý lịch một lần nữa.

 

Giam Trạm là lần đầu tiên tham gia phỏng vấn kiểu này cho rằng tất cả các thí sinh đều là như vậy cho nên không nghĩ nhiều. Cậu đứng trước ánh đèn vài giây không thấy ai nói gì. Cậu quyết định tự giới thiệu đơn giản một chút rồi giới thiệu chuẩn bị hát một bài nhưng…

 

Không có micro.

 

Cậu nhìn các vị giám khảo ngồi cách đó không xa. Nói trực tiếp không thông qua micro à?

Nhưng lúc nãy Tề Manh đã nói với cậu là khi trả lời phỏng vấn cần micro, chờ cầm micro rồi mới bắt đầu nói.

 

Cho nên….

Hiện tại…

Như nào?

 

Giang Trạm quan sát thiết bị thu hình trước mặt. Cậu không nói gì, hơi nhướng mày thể hiện biểu cảm không hiểu. Cậu nhìn giám khảo, lại nhìn máy quay đang ghé sát trước mặt. Cũng không biết đây là thiết bị quay chuyên nghiệp, hình ảnh thu vào trực tiếp được truyền tới thiết bị phát, những người khác có thể nhìn ngay lập tức. Các thiết bị nối tiếp cũng có thể đồng thời theo dõi. 

Mà ngay phía trước các giám khảo, sau thiết bị chiếu đèn cũng có màn hình theo dõi trực tiếp lại hình ảnh máy quay quay cho nên biểu cảm của Giang Trạm được ghi lại vô cùng sắc nét.

 

Các giám khảo nhìn màn hình theo dõi: “!!!”

 

Tề Manh!

 

Ông đào bảo bối như vậy từ đâu ra vậy!!!

 

Các giám khảo đều kinh ngạc, hưng phấn nhìn nhau. Họ nhìn nhau mấy giây rồi mới lại nhìn về nơi ánh đèn đang hội tụ.

 

Một người trong nhóm cầm micro hỏi: “Giang Trạm?”

 

Lúc này mới có người nhớ ra đem micro của thí sinh cho Giang Tram.

 

Giam Trạm nhận mic giơ lên trả lời: “Vâng.” Cậu nói tiếp: “Bây giờ cần tự giới thiệu trước ạ?”

 

Giám khảo: “Không cần không cần. Chúng tôi hỏi cậu mấy câu hỏi trước.”

 

Giang Trạm: “Được ạ.”

 

Cậu không khẩn trương chỉ là đèn chiếu tới đây nên mắt hơi khó chịu, hơn nữa rất nóng.

 

Giám khảo B: “Không trực thuộc công ty nào sao?


Giang Trạm: “Không có.”

 

“25 là tuổi mụ à?”

 

“Không phải, là tuổi theo giấy khai sinh.”

 

“Trước đó có tiếp xúc với giới giải trí hay các show giải trí gì không?”

 

Nếu chỉnh ảnh được tính.

Giang Trạm lắc đầu: “Không có.”

 

Giang Trạm nhớ tới chỉnh ảnh, môi khẽ cong lên. Nụ cười của cậu khiến toàn bộ hiện trường kinh ngạc. Ngũ quan của Giang Trạm, hình dung đơn giản chính là đẹp mà nói chính xác hơn chính là khuôn mặt thích hợp với màn ảnh. Mặt Giang Trạm nhỏ, cằm gầy có góc cạnh, diện mạo như vậy không đến mức quá âm u nhưng lại mang một chút sắc sảo. Lông mi dài, lông mày đậm, mũi thẳng khiến khí chất trẻ trung được thể hiện. Hơn nữa đôi mắt rất xinh đẹp, ánh mắt trong vắt sạch sẽ, vô cùng có cảm giác thiếu niên. Dù cậu 25 tuổi nhưng nhìn vẫn rất trẻ.

Không chỉ như vậy gương mặt và thân hình vô cùng hoàn mỹ. Mặt nhỏ, đầu không quá to, eo nhỏ chân dài, vai không rộng.

Màn ảnh chính là cái mắt sắc, luôn khiến con người xấu đi vài phần. Ngôi sao cũng không nằm ngoài định luật này. Bởi vậy dù trong hay ngoài giới giải trí đều công nhận một sự thật: ngôi sao nhìn ngoài đời vĩnh viễn đẹp hơn nhìn trên màn ảnh.

Thế nên muốn làm ngôi sao thì chỉ đẹp tầm tầm là không đủ, tốt nhất chính là có được nhan sắc hoàn mỹ, dáng người chuẩn tỉ lệ vàng mới có thể vượt qua tất cả các loại màn ảnh.

Mà Giang Trạm – chính là một người vượt qua được màn ảnh.

Giang Trạm cười – nụ cười kia ánh mắt trong sáng – khí chất được thể hiện ra toàn bộ – giống y như chàng trai nhà bên trong ảo tưởng của toàn bộ các cô gái.

Linh, thật sự quá linh (*).

 

Đáng sợ chính là cậu ấy không hề trang điểm. 

Người ngoài giới – 25 tuổi – chưa hề trang điểm – chưa làm gì cả chỉ mới cười một cái vậy mà tất cả mọi người đã không thể dời mắt.

Chờ tới lúc cậu ta cầm micro hát: “Gió bên hồ thổi mái tóc em bay bay, nắm tay em bỗng nhiên cảm động…”

 

Tập thể giám khảo: “Cảm đông! Tìm được bảo bối! Chúng tôi mới là người quá cảm động!”

 

Giang Trạm hát xong giám khảo cũng không đưa ra nhận xét gì. Tất cả các câu hỏi đều quay xung quanh bản thân Giang Trạm.

 

“Năm nay cậu 25 tuổi, không tiếp xúc với giới giải trí trước đó. Cậu có thể nói một chút về những việc đã làm lúc trước không?”

 

Giang Trạm: “Tôi ở nước ngoài. Bởi vì người thân bị bệnh nên vẫn luôn chăm sóc người thân. Tôi không làm công việc nghiêm túc nào. Tmới về nước gần đây.”

 

“Mới về nước? Vậy cậu học tập ở nước ngoài à?”

 

Giang Trạm: “Không, trong nước.”

 

“Có thi đại học không? Tôi xem hồ sơ phần bằng cấp không thấy ghi, tốt nghiệp đại học chính quy à?”

 

Giang Trạm: “Phải.”

 

“Đại học nào vậy.”

 

Giang Trạm: “Đại học A.”

 

“?????”

 

“Cái gì?!”

 

Giang Trạm: “Đại học A.”

 

“Hệ chính quy?”

 

Giang Trạm: “Đúng vậy.”

 

“Thi đỗ đại học vào được sao?”

 

Giang Trạm: “Phải.”

 

“Cậu được bao nhiêu điểm.”

 

Giang Trạm nghĩ ngợi: “Tôi không nhớ cụ thể, chỉ nhớ năm ấy tôi đứng nhất bên khoa học tự nhiên.”

 

Mọi người: “?????!!!!”

 

Tất cả khiếp sợ đến không thở nổi!

Không thở được!

Giám khảo sợ Giang Trạm khoác lác nên ngay lập tức lôi di động ra tìm thông tin.

Từ khoá là: khoa học tự nhiên tỉnh A Giang Trạm.

 

Trong danh sách kết quả tìm kiếm, cái đầu tiên ghi rõ: “Năm xxxx, Trạng nguyên toán lý tỉnh A – Giang Trạm.”

 

Mọi người: “!!!!”

 

Điều này khiến mọi người càng hào hứng.

 

“Cậu học đại học A, ra nước ngoài sao không tìm việc làm?”

Giang Trạm lúc nãy đã nói qua, đối phương hỏi lại nên cậu lặp lại: “Người nhà bị bệnh nặng. Tôi vẫn luôn chăm sóc.”

 

“Vậy à. Cậu học xong đại học sao?”

 

“Học xong.”

 

“Học cái gì?”

 

“Tài chính.”

 

“Sao lại tới tham gia thi tuyển, à đúng là được giới thiệu tới.”

 

“Cậu có cảm thấy hoàn cảnh cậu tốt nghiệp một trường đại học danh giá là một ưu thế lớn trong vòng phỏng vấn show sống còn không?”

 

Câu hỏi này khiến Giang Trạm bật cười.

 

Cậu cười: “Bằng cấp không liên quan gì đến thi tuyển chứ. Ưu thế của tôi không phải là ở gương mặt này sao?”

 

Mọi người: “Không tồi! Có điểm hài hước!”

 

“Có điều chắc cậu cũng hiểu show sống còn là yêu cầu hát và nhảy. Hai phương diện này cậu đều không tốt lắm?”

 

Giang Trạm không bị vấn đề này hỏi khó, trái lại tự nhiên trả lời: “Không biết có thể học.”

 

“Nếu người khác học một lần là biết, cậu học mãi vẫn không biết thì sao?”

 

Giang Trạm bình tĩnh trả lời: “Có khả năng như vậy. Tôi sẽ cố hết sức không làm bằng cấp của bản thân thất vọng.”

 

Mọi người: Linh! Quá linh!

 

Bộ dạng đẹp, cảm giác màn ảnh tốt, bằng cấp cao lại không hề luống cuống, suy nghĩ mạch lạc, đối đáp còn có thể gây cười.

 

Đây chính là bảo vật!

 

Tề Manh rốt cuộc đào từ chỗ nào ra!

 

Nhóm giám khảo, bốn người đều cho mười điểm ngay tại hiện trường, thông qua tuyệt đối. Trong đó có cả người quen của Lan Ấn Huy. Nhân tình đành bỏ qua, nhân tình thế nào cũng không quan trọng bằng tiết mục.

 

Giang Trạm đi ra từ phòng phỏng vấn hồi tưởng lại cảm thấy phỏng vấn rất đơn giản. Cậu hát một bài, nói vài ba câu là đã qua. Giang Trạm ngẫm lại vẫn cảm thán trong lòng: Thật ra vẫn là mệnh tốt, mệnh tốt mới có khuôn mặt đẹp trai như vậy.

Cám ơn ba mẹ.

Giang Trạm lại đội mũ lên.

 

Lúc này Tề Manh lại xuất hiện lần nữa. Màu đỏ rực trên đầu càng có xu hướng hất lên tận trời, mặt mũi hồng hào, tâm tình rất tốt.

 

Ông khen Giang Trạm: “Biểu hiện rất tốt.”

 

Giang Trạm vẫn chưa tiêu hoá xong thông tin bản thân đã thông qua phỏng vấn. Cậu hỏi lại: “Phỏng vấn chỉ xem nhan sắc à chú?”

 

Tề Manh: “Dĩ nhiên không phải, mấu chốt chính là cảm giác trước ống kính.”

 

Giang Trạm buột miệng: “Cảm giác trước máy quay không phải đều là huyền học* sao?”

 

Tề Manh: “Cháu biết cả cái này à?”

Giang Trạm khựng lại. Cậu đương nhiên không biết. Tất cả là trạm tỷ Vương Phao Phao nói cho cậu: ngôi sao nào debut có thể nổi tiếng, nổi tiếng lúc nào, nổi tiếng như thế nào, nổi tiếng ra sao… tất cả đều là huyền học.

 

Tề Manh không chú ý nói tiếp: “Hôm nay biểu hiện của cháu thực sự rất tốt. Đẹp trai, trả lời tự nhiên còn biết pha trò. Chú cũng không biết hoá ra cháu tốt nghiệp đại học A. Chú nhớ lão Vi có đứa trẻ con họ hàng thi đứng thứ nhất hoá ra chính là cháu à. Đào được bảo bối, đào được bảo bối rồi. Thực sự là nhặt được bảo bối mà!”

 

Lần phỏng vấn này Giang Trạm chờ lâu nhưng quá trình thì rất thuận lợi. Tề Manh đưa Giang Trạm xuống sảnh, có thể thấy vô cùng coi trọng cậu. Ông nói với Giang Trạm chú ý để chuông điện thoại vì sẽ có người liên hệ với cậu. Tiếp đây Ngỗng Xưởng bọn nó sẽ lập kế hoạch sắp xếp. Giang Trạm đoán là liên quan tới việc lý hợp đồng. 

 

Câu định về hỏi Vi Quang Khoát trước nhưng sau cảm thấy vẫn là nói rõ ràng một số việc.

 

Giang Trạm: “Phỏng vấn xong. Giờ cháu cũng luống cuống, một số thứ cũng chưa rõ ràng. Nếu là ký hợp đồng với công ty thì cháu cần cẩn thận suy xét.”

Rồi lại hỏi trực tiếp: “Tham gia show nhất định phải có công ty ạ?”

 

Tề Manh làm trong ngành nhiều năm, luôn nghiêm túc làm chương trình, lộn xộn ầm ĩ mấy cũng đã làm rồi. Ông lừa lọc người khác cũng bị người khác lừa cho nên khi gặp người mới thì bắt bài vô cùng chuẩn.

 

Ông rất coi trọng Giang Trạm. Hơn nữa Giang Trạm là cháu trai của Vi Quang Khoát cho nên ông không muốn lừa gạt gì cả. Nếu thực sự muốn ký hợp đồng thì nhất định sẽ cần bàn bạc ổn thoả. Ông chỉ ngạc nhiên về việc Giang Trạm nhìn thấu mọi việc không hề có tí nào lơ mơ để người khác lừa gạt. Đầu óc nhạy bén như vậy, không hổ là tốt nghiệp trường danh giá.

 

Tề Manh vỗ vai Giang Trạm: “Yên tâm, sẽ không bắt chẹt cháu. Cháu là cháu lão Vi. Lão vi với chú thân thiết như vậy chú có thể lừa gạt cháu chắc? Hôm nay cháu về cứ an tâm nghỉ ngơi. Về ca hát nhảy múa cháu bảo lão Vi tìm thầy giúp cháu luyện tập trước. Có gì chú sẽ liên hệ với cháu ngay. Cháu không cần lo lắng mấy vấn đề về chương trình, ký với một công ty cũng không phải không có gì tốt. Chú cháu cũng sẽ đưa ý kiến tham khảo cho cháu, nhất định không làm cháu thiệt.”

 

Hai người vừa đi vừa nói đã tới tầng một.

 

Giang Trạm tới quầy lễ tân trả thẻ ra vào tạm thời. Tề Manh vừa khéo nhận được điện thoại.

 

“Trượt?” Tề Manh nhìn hướng Giang Trạm đang đứng vừa đi ra xa vừa nhỏ giọng nói: “Tại sao? Thông qua phỏng vấn rồi mà! Đây chính là bảo bối, không phải mấy người đều đồng ý kiến à!”

 

Đầu kia điện thoại cũng vội vàng: “Tôi cũng không biết. Thông tin là do bên phía lãnh đạo cấp cao thông báo trực tiếp. Hiện giờ sếp vẫn đang cố tranh thủ thăm dò ý của các lãnh đạo để xem mọi chuyện cụ thể là như thế nào.” 

Lại nói tiếp: “Tôi thấy ông cũng nên hỏi Giang Trạm một chút xem có phải cậu ta đắc tội với ai rồi không. Một người mới tinh lại chưa hề có tiếp xúc gì với vòng giải trí sao có thể kinh động đến cao tầng bên trên.”

 

Buổi phỏng vấn hôm nay có hai người bên Văn Hoá Thiên Lan thông qua. Lan Ấn Huy khá vừa lòng với kết quả này. Buổi chiều hắn có việc nên không ở lại cao ốc của Ngỗng Xưởng lâu mà lái xe rời đi. Trên đường hắn gọi điện cho bên công ty đối tác: “Giải quyết xong chưa?”

 

Bên đối tác: “Ok rồi. Lãnh đạo cấp cao của Ngỗng Xưởng ra mặt nên chắc là được rồi.”

 

Lan Ấn Huy xì một tiếng: “Nếu không phải vì Diêu Ngọc Phi thì đã chẳng cần tìm tới mối quan hệ lớn vậy.”

 

Lan Ấn Huy nhắc tới Diêu Ngọc Phi liền tiện thể hỏi: “Diêu Ngọc Phi có nói gì không?”

 

Bên đối tác: “Nói gì? Hôm nay cậu ta nghỉ, không tới công ty.”

 

Lan Ấn Huy nhớ ra nhưng vẫn thấy không yên tâm: “Biết tôi vì cái gì phải đá số 165 đi không? Mấy hôm trước ở phòng tập nhảy tôi thấy Diêu Ngọc Phi ngắm ảnh chụp bạn trai cũ. Tôi chẳng biết cậu ta nghĩ gì chỉ sợ não cậu ta lên cơn muốn nối lại tình cũ thôi.”

 

Bên đối tác: “Sao có thể.”

 

Lan Ấn Huy nhướng mày, vẻ mặt thờ ơ: “Ai biết được.”

 

Lan Ấn Huy đoán sai rồi. Diêu Ngọc Phi không nghĩ tới việc nối lại tình xưa nhưng hắn cảm thấy áy náy, cảm thấy có lỗi với Giang Trạm. Đặc biệt là khi thấy tin nhắn Lan Ấn Huy gửi đến, tin “Không có việc gì.” kia.

Bên này bọn họ không có việc gì chẳng khác nào bên kia Giang Trạm có rắc rối.

Còn việc Giang Trạm sau khi về nước vì sao đột nhiên tham gia show sống còn thì Diêu Ngọc Phi cũng chưa kịp nghĩ sâu, cũng chưa có thời gian đi hỏi thăm. Hắn chỉ là cảm thấy bản thân cần làm gì đó. Hắn hiểu rất rõ Lan Ấn Huy và bên công ty. Lan Ấn Huy đã muốn làm gì thì nhất định đều có thể thành công.

Nếu Giang Trạm tham gia show sống còn: có quan hệ ư? có bối cảnh hay hậu trường?

Diêu Ngọc Phi cũng hy vọng là có. Vi Quang Khoát là giảng viên học viện nghệ thuật có cả đống quan hệ. Quan hệ thì có nhưng tưởng tượng Giang Trạm bị thua… Giang Trạm lại mới về nước…

Diêu Ngọc Phi rối rắm chần chờ một lúc lâu. Sau đó hắn cầm di dộng nắm chặt trong tay.

Hắn mở danh bạ tìm đến tên một người nhưng rất lâu rất lâu cũng không ấn gọi đi.

Hắn có chút sợ người này. Hai người cũng không thân, xem ở quan hệ bạn học cấp ba ngày xưa thì người này vô cùng ghét hắn. Nhưng mấy năm trước chính người này giúp hắn trở mình ở show sống còn, còn đem một cơ hội quý giá cho hắn…

Nhiều năm rồi Diêu Ngọc Phi vẫn không biết lúc trước người nọ tại sao lại giúp hắn.

Có lẽ là vì tình nghĩa bạn học cũ?

Diêu Ngọc Phi đã không nhớ tới thời cấp ba từ rất lâu rồi. Hắn nắm di động chần chờ, trong đầu lướt qua vô số hình ảnh của quá khứ.

 

Bỗng nhiên nhớ tới một hình ảnh. Đó là trong phòng học hồi lớp mười một, dãy bàn cuối cùng.

Trong lớp mọi người ầm ĩ, có cãi vã có đùa giỡn. Giang Trạm ghé vào bàn học ngủ gật. Một nam sinh đi vào từ cửa sau, trong tay cầm áo khoác đồng phục. Người nọ đi tới phía sau Giang Trạm cũng không biết nghĩ gì nhưng ném áo khoác lên đầu Giang Trạm. Giang Trạm ngủ rất sâu nên cũng không có phản ứng gì, trái lại vì có áo khoác che trên đầu nên càng ngủ ngon hơn. Học sinh ném áo quay về chỗ ngồi ngồi xuống. Người bạn bên cạnh thò qua hi hi ha ha: “Cậu ta không tỉnh. Hay mày ném thêm quyển sách? Ném thẳng vào đầu ý.”

 

Người nam sinh kia nhếch mắt, quay bút thờ ơ nói: “Mày thử xem?”

 

Sau Diêu Ngọc Phi suy nghĩ câu “Mày thử xem” kia rất lâu.

Là xúi giục làm nam sinh kia đi đánh thức Giang Trạm.

Hay là cảnh cáo?

Ngày xưa Diêu Ngọc Phi chẳng nghi ngờ mà cảm thấy nhất định là xúi giục nhưng hiện tại—

 

Diêu Ngọc Phi ấn dãy số, đặt di động bên tai.

 

Đô…Đô..Đô..Đô..

 

“Có chuyện gì?” Một giọng nói trầm thấp thờ ơ vang lên.

 

Diêu Ngọc Phi căng thẳng. Đã nhiều năm như vậy vẫn là bộ dạng như cũ. Hắn vẫn sợ.

Nhưng bây giờ không phải lúc sợ hãi. Diêu Ngọc Phi kìm nén tâm tình: “Bách…Bách Thiên Hành…”

 

Đầu kia điện thoại rất an tĩnh, giọng nói của Bách Thiên Hành có vài phần lạnh lẽo: “Nói đi.”

 

Diêu Ngọc Phi: “Giang Trạm, đã về nước.”

 

Đầu kia điện thoại dừng một chút. Bách Thiên Hành: “Trọng điểm.”

 

Diêu Ngọc Phi cảm thấy đầu óc bản thân thật ngu. Lúc bình thường Lan Ấn Huy hay bảo hắn làm người đối nhân xử thế quá kém hắn không tin. Bây giờ hắn tin. Có mỗi câu nói mà hắn ấp úng mãi không thành câu.

 

Diêu Ngọc Phi khắc chế luống cuống của bản thân, nỗ lực tổ chức câu cú: “Là có chuyện này. Tôi có một show…”

 

Vừa mới bắt đầu lời mở đầu như vậy bên kia đã thay đổi người tiếp điện thoại. Người đại diện của Bách Thiên Hành cười khách khí: “Là show gì vậy. Có chuyện gì cậu nói với tôi.”

 

Diêu Ngọc Phi: “…Tôi không phải tìm bên anh hỗ trợ.” Ngừng một chút lại nói: “Không phải, là cần giúp đỡ nhưng không phải giúp tôi mà giúp Giang Trạm.”

 

Diêu Ngọc Phi là sợ Bách Thiên Hành. Thời cấp ba hắn đã sợ, sau lại cùng tồn tại trong giới giải trí. Địa vị của Bách Thiên Hành rất cao, khí tràng mạnh cho nên dù Bách Thiên Hành không làm gì Diêu Ngọc Phi vẫn sợ. Diêu Ngọc Phi gọi cuộc điện thoại này đã là rất có dũng khí, lại không phải vì bản thân mà vì Giang Trạm. Nhưng nếu Bách Thiên Hành không quan tâm—

 

Diêu Ngọc Phi bất chấp, mặc kệ đầu kia điện thoại là ai, lập tức nói: “Tôi tham gia một show sống còn. Hôm nay Giang Trạm có đi phỏng vấn. Có người muốn dùng quan hệ loại cậu ấy. Tôi không có cách nào muốn hỏi cậu một chút xem cậu có thể vì tình cảm bạn học cũ mà giúp đỡ chút gì không nên mới gọi cuộc điện thoại này.”

 

Diêu Ngọc Phi đánh tiếng trống tinh thần nói một tràng dài. Hắn nói xong thì hết từ ngữ.

 

Bên kia điện thoại cũng không có động tĩnh gì.


Diêu Ngọc Phi cẩn thận: “Còn… có ai không?”

 

Bách Thiên Hành đột nhiên hỏi: “Tên show là gì?”

 

Diêu Ngọc Phi: “Cực hạn thần tượng của Ngỗng Xưởng.”

 

Bách Thiên Hành: “Biết rồi.”

 

Dập điện thoại.

 

Trên xe bảo mẫu. 

Bách Thiên Hành cúp điện thoại xong vẫn luôn nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe.

Trợ lý ngồi phía sau. Người đại diện ngồi ghế phó lái. Xe lái đi rất vững vàng cách sân bay mỗi lúc một xa.

 

Bách Thiên Hành xuất thần một lúc mới lại cầm di động gọi điện.

 

Đầu kia điện thoại kinh ngạc: “Thiên Hành?”

 

Bách Thiên Hành: “Nghe nói gần đây bên công ty có tiết mục kêu “Cực hạn thần tượng”.

 

Người đại diện ngồi ghế phó lái đột nhiên quay đầu nhìn thoáng qua.

 

Đầu kia: “A đúng vậy. Sao vậy?” Lại nói: “Không phải còn đã mời cậu làm cố vấn sao? Nhưng người đại diện của cậu từ chối nói cậu không sắp được thời gian.”

 

Bách Thiên Hành: “Tôi đang muốn nói hiện tại tôi rảnh rồi.”

 

Người đại diện: “???”

 

Đầu kia điện thoại: “A?!”

 

Giọng điệu của Bách Thiên Hành rất tuỳ ý, mắt vẫn nhìn chăm chú ngoài cửa sổ, không hề có dấu hiệu của việc đang vui đùa: “A gì chứ. Gửi cho tôi hợp đồng và quy trình show.”

 

Đối phương do dự: “Bách tổng, cậu uống rượu à? Say?”

 

Bách Thiên Hành không để ý: “Còn có cả danh sách luyện tập sinh nữa. Tôi nghe bảo hôm nay bên ông cũng có phỏng vấn, gửi cả danh sách phỏng vấn hôm nay cho tôi. Tôi xem qua trước.”

 

Người đại diện: “???”

 

Đầu kia điện thoại: “…”

 

Bách Thiên Hành: “Thế nhé. Tôi vừa xuống máy bay giờ đanh rảnh sẽ tới chỗ ông ngồi một lát.”

 

Người đại diện: “???”

 

Đầu kia rốt cuộc có phản ứng, miệng đáp như máy: “À ok ok, được được.. Ừ.. tôi sẽ pha trà chờ cậu qua.”

 

Lần này điện thoại tắt xong người đại diện không nghẹn được phải quay lại: “Bách tổng.”

 

Người đại diện – lúc cảm xúc ổn định thì sẽ kêu Thiên Hành còn lúc bó tay bất lực bực bội thì sẽ kêu như vế trước. “Có thể hỏi một chút sao. Cậu đây là vì Diêu Ngọc PHi? Vẫn là vì cái kia gì Giang zhan?” (ở đây người đại diện không biết tên gọi nên chỉ phát âm lại)

 

Bách Thiên Hành – mặt không đỏ, tim không đập mạnh: “Tôi là loại người sẽ vì tình cảm bạn học mà tham gia show sống còn sao?”

 

Người đại diện: “Không phải.”

 

Bách Thiên Hành nằm xuống: “Dĩ nhiên là vì phát triển sự nghiệp, trước khi chuyển hình gia tăng kinh nghiệm trong show sống còn tạo cơ sở cho các công tác sau màn lúc sau.”

 

Người đài diện: “…”

 

Cậu có thể nói tiếng người không?




——

Linh: từ này mình vẫn chưa tìm được từ thuần việt nào thể hiện được hết ý nghĩa mà tác giả muốn nhắm đến. Nó vừa có ý là quá linh tính linh hoạt nhưng cũng mang hướng có linh hồn, quá gây cảm giác.

 

*bài hát Giang Trạm hát là Tình yêu đơn giản của Châu Kiệt Luân.

https://www.youtube.com/watch?v=aqeiW0Su1ig

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x