[Thượng vị] Chương 6

by Hạ Du
0 comment 53 views

 

[Ông chủ muốn tham gia “Thần tượng cực hạn”???]

 

[Suỵt. Đã chốt lịch trình rồi. Bây giờ còn đang trong giai đoạn giữ bí mật.]

 

[Why? Tại sao tham gia?]

 

[Bởi vì nghỉ một năm, rốt cuộc nghỉ đủ rồi?]

 

[Sếp Cư ơi?]

 

Bên ngoài phòng làm việc, Cư Gia Tạ đóng nhóm chat, mặt mũi lạnh lùng.

Mấy người hỏi tôi? Tôi hỏi ai?

Không chỉ những người trong công ty hỏi còn có các fan lớn có liên hệ với công ty cũng đang hỏi: “Mấy hôm trước có người chụp được thần tượng Bách Thiên Hành về nước. Vì có lịch trình mới nên cuối cùng cũng quay về làm việc rồi?”

A, ai mà biết.

Đừng hỏi ông đây nữa. Ông đây chỉ là một người đại diện nhỏ bé bất lực thôi.

 

Mặt lạnh.jpg

 

Quản lý Cư lạnh lùng xong thì gõ cửa văn phòng trước mặt.

 

“Vào đi.”

 

Cư Gia Tạ mở cửa đi vào. 

Bách Thiên Hành ngồi phía sau bàn, trên bàn có sổ ghi chép đang mở. Mặt Bách Thiên Hành không biểu lộ gì. Cả người Bách Thiên Hành hơi ngả ra sau.

 

Bách Thiên Hành: “Ký hợp đồng rồi chứ?”

 

Cư Gia Tạ: “Ký rồi, ngày mai bên kia sẽ gửi tư liệu hành trình của cố vấn tới.”

 

Bách Thiên Hành: “Nhớ để trống lịch trình.”

 

Cư Gia Tạ nhịn mấy ngày rốt cuộc không nhịn được nữa: “Không nhận công việc nào khác à? Là chuẩn bị tránh bóng chuyển hình làm hậu trường sau này à?”

 

Bách Thiên Hành nhìn về phía người đại diện.

Cư Gia Tạ lạnh lùng không thoải mái.

 

Việc này trách anh ta được sao? Người nói tránh bóng một năm không còn xuất hiện trước công chúng. Còn vì việc này ra nước ngoài bồi dưỡng học thêm các chương trình liên quan tới truyền hình điện ảnh. Kết quả vừa xuống máy bay liền bảo muốn nhận show sống còn, không cho ai kịp chuẩn bị.

Đây là việc đầu tiên làm để tránh bóng lùi về hậu trường à?

Làm đại lão cũng phải có tí chữ tín chứ?

Quan trọng nhất chính là bởi vì vị ông chủ Bách – ảnh đế Bách – đại lão Bách – boss Bách quyết định chuyển hình mà Cư Gia Tạ phải mất gần nửa năm để điều chỉnh kế hoạch, đoàn đội sắp xếp cho nghệ sỹ trước đây cũng giải tán gần hết. Công ty hiện tại chính là cơ cấu chuẩn một công ty truyền hình điện ảnh.

Cậu ta đi quay chương trình lại còn là chương trình giải trí thế nhưng không có trợ lý bảo mẫu hay vệ sĩ gì hết!

Cư Gia Tạ: bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.

 

Bách Thiên Hành vô cùng bình tĩnh nằm trên ghế tựa liếc Cư Gia Tạ: “Anh bất mãn hả?”

 

Cư Gia Tạ lấy vở và bút đã sớm chuẩn bị ra: vù mở vở, cạch – mở nắp bút: “Cậu là ông chủ. Do cậu định đoạt.”

 

Bách Thiên Hành: “Tiền thưởng quý này tăng gấp ba lần cho anh.”

 

Cư Gia Tạ: “…”

 

Bách Thiên Hành: “Thưởng cuối năm thêm một chiếc ô tô.”

 

Cư Gia Tạ: “…”

 

Cư Gia Tạ làm quản lý nhiều năm cũng đã có rất nhiều ông chủ nhưng mãi cho tới khi làm việc với Bách Thiên Hành thì anh mới biết được cái gì gọi là vung tay xa xỉ.

Cư Gia Tạ dưới sự áp bức của ba lần tiền thưởng và một chiếc xe liền lựa chọn thuận theo.

Anh ta cất vở và bút của mình đi, bỏ cả bộ dạng u oán biểu hiện từ cửa mà thay vào đó là nụ cười nghiêm túc bàn công việc: Chúng ta chọn “Thần tượng cực hạn” khá gấp gáp. Tôi xem hợp đồng gửi tới, bên luật sư cũng xem thấy không có vấn đề gì nên ký rồi. Có điều quá trình vẫn cần bàn bạc thêm vài lần xem có gì không thích hợp không. Tôi cũng sẽ xem kỹ kịch bản họ đưa.”

 

Cư Gia Tạ: “Tiết mục sẽ ghi hình vào ngày 11 tháng sau. Địa điểm khá xa. Bên tổ tiết mục sẽ phụ trách khách sạn. Nếu cậu không quen ở chỗ đó thì tôi sẽ để người ta dọn dẹp căn hộ gần chỗ thu hình nhất. Cậu dùng xe đi đi về về cũng khá tiện.”

 

Cư Gia Tạ: “Ngoài mấy cái đó tôi cũng xây dựng lại đoàn đội đi theo. Công ty còn đang phải tuyển người. Mấy ngày tới cậu tập luyện lấy lại  hình thể, giảm mỡ, đi còn có cần tập nhảy nữa.”

 

Cư Gia Tạ: “Tạm thời như vậy. À đúng, loại show sống còn như “Thần tượng cực hạn” này mấy vị trí debut là nhất định sẽ có điều động nội bộ. Tôi sẽ hỏi rõ ràng vụ này để lúc cậu làm cố vấn còn biết mà chú ý.”

 

Cư Gia Tạ là người đại diện chuyên nghiệp. Anh ta phụ trách công việc thì Bách Thiên Hành có thể yên tâm trăm phần trăm. Vì nhận chương trình mới nên Cư Gia Tạ lại bắt đầu bận rộn, vừa ngồi một lát liền đi.

 

Trước khi đi anh ta đột nhiên hỏi: “Ông chủ, cậu sẽ không phải là có ý gì với Diêu Ngọc Phi đấy chứ?”

 

Bách Thiên Hành lười nhàn liếc qua.

 

Cư Gia Tạ: “Tôi chỉ muốn xác nhận lại.”

 

Bách Thiên Hành buồn cười: “Ý anh là tôi thích cậu ta?”

 

Cư Gia Tạ nghiêm túc giải thích: “Điều này cũng hợp lý mà. Bộ dạng Diêu Ngọc Phi rất phù hợp thẩm mỹ đại chúng, trắng trẻo mềm mại lại có chút đáng yêu.”

 

Còn một câu Cư Gia Tạ không dám nói: “Quan trọng là hai người còn là bạn học cũ.”

 

Bách Thiên Hành không thèm nói thêm về đề tài này chỉ liếc nhìn Cư Gia Tạ cất giọng điệu đều đều: “Gấp ba tiền thưởng vẫn là bỏ đi đi.”

 

Cư Gia Tạ: “???”

 

Bách Thiên Hành: “Còn về chiếc xe…”

 

Cư Gia Tạ không chần chừ một giây nào co chân bỏ chạy, tiếng đóng cửa ầm một cái đem không khí trả lại cho ông chủ đồng thời bảo vệ chiếc xe tương lai của mình.

 

Bách Thiên Hành nhướng mày cười khẩy.

 

Trắng trẻo mềm mại đáng yêu?

Năm đó ở Tam Trung người anh ghét nhất chính là Diêu Ngọc Phi. Anh chỉ cần nhìn thấy mặt cậu ta là đã thấy đáng ghét rồi. Đặc biệt là cái bộ dạng giả vờ ngoan ngoãn, bản chất không phải vậy nhưng cứ thích làm bộ. Thế mà hết lần này tới lần này khác lại có người thích hơn nữa người kia còn ra sức bảo vệ.

 

Bách Thiên Hành không nghĩ thì thôi nhớ tới là lại tức: “Mắt lé như vậy lúc đánh giá ban đầu tôi cho cậu điểm F.”

 

Giang Trạm luyện tập ca hát một thời gian thì liền biết cái gì là âm rung từ cổ họng cái gì là lấy hơi từ bụng. Cậu cũng học cả thể hình, vũ đạo hơn nữa còn cắt tóc mua quần áo mới. Vi Quang Khoát thấy cậu về nước xong có mục tiêu cuôc sống còn nghiêm túc như vậy thì rất yên tâm.

Trong thời gian chưa thu hình Giâng Trạm còn đến Ngỗng Xưởng mấy lần, tham gia mấy buổi tập trung của các luyện tập sinh. Buổi gặp mặt không có gì chủ yếu là nhóm tiết mục động viên các thí sinh. Tề Manh cũng đến mấy lần còn thảo luận với Vi Quang Khoát về con đường phát triển sau này của Giang Trạm. Ông còn chủ động đề xuất mấy công ty giải trí dưới trướng Ngỗng Xưởng, cũng là một trong những bên sản xuất “Thần tượng cực hạn” – chính là công ty quản lý của nhóm nhạc sau khi debut. Nếu Giang Trạm ký với công ty này không khác gì thành con ruột của Ngỗng Xưởng, sẽ được chăm sóc đặc biệt.

Vi Quang Khoát cũng biết công ty mà Tề Manh nói nhưng không nhắc gì với Giang Trạm. Ông từ chối khéo léo: “Ông nghĩ thì hay lắm. Có khi chưa qua được mấy kỳ đã bị loại về tìm việc khác rồi, ký công ty cái gì chứ.”

 

Tề Manh: “Lại cũng không phải thật sự cần đi đến cuối chương trình mới được debut. Điều kiện cháu ông rất tốt sau này có thể đi quay phim. Nghệ sĩ hát nhảy có thể đi bao xa chứ.”

 

Vi Quang Khoát biết rõ cái gì tốt thì đều có giá của nó: “Để xem đã cũng không cần gấp. Dù sao đường còn dài.”

 

Thế là Giang Trạm lấy thân phận luyện tập sinh cá nhân tham gia chương trình, hợp đồng cũng chỉ ký với bên làm chương trình.

 

Tháng sau tới, “Thần tượng cực hạn” cũng đến ngày ghi hình đầu tiên: tập đánh giá ban đầu.

Sân khấu và chỗ quay chương trình “Thần tượng cực hạn” đều là chỗ mới được dựng.

Địa điểm là chân núi ngoại thành phía tây gồm sáu khu nhà to nhỏ khác nhau. Một chung cư cao tầng – nơi ở tập trung của các thí sinh lần này cách nơi ghi hình nửa giờ đi xe.

Dựa theo quy trình ngày 11 là phần đánh giá ban đầu. Ngày 13 sẽ tập hợp ở ký túc xá ghi hình. Ngày 15 đến ngày 20 là huấn luyện khép kín. Ngày 22 và 23 sẽ quay lần 2 và lần 3. Ba lần quay chụp này sẽ được biên tập thành tập đầu tiên.

Ngày 27 – thứ bảy, Ngỗng Xưởng sẽ chiếu tập 1 “Thần tượng cực hạn” trên website đồng thời mở cổng bình chọn.

Tất cả số liệu thu được từ tối hôm đó cho đến ba ngày tiếp sau sẽ quyết định quá trình thu hình và trọng điểm biên tập các kỳ sau.

Có thể nói trừ những ai đã quyết định nội bộ từ trước thì với những người khác show sống còn lần này rất khắc nghiệt.

Đặc biệt hôm nay là ngày thu hình đầu tiên nên bên trong phòng hóa trang đã tràn ngập thuốc súng. Cũng hết cách. Hôm nay các luyện tập sinh chưa vào ở tập trung nên không chỉ có luyện tập sinh mà còn có người đại diện ở đây. Các thí sinh đã có chút danh tiếng còn có cả trợ lý đi theo.

Một nhóm người chen lấn nhốn nháo.

Giang Trạm không có công ty. Cậu tham gia với tư cách cá nhân. Vi Quang Khoát muốn đưa nhưng cậu không đồng ý mà đến một mình sau đó thì ngồi chờ tới lượt trang điểm. Đến lúc cậu ngồi xuống trước gương thì vị trí hai bên trái phải cũng thay người. Hai người này là thực tập sinh cùng một công ty nên đi cùng nhau. Hai người vừa ngồi xuống buôn chuyện coi Giang Trạm kẹp giữa như người vô hình.

Trái: “Anh Diêu là ban giám khảo. Cậu bảo liệu đánh giá ban đầu của chúng ta có cao hơn một chút không?”

 

Phải: “Khó nói lắm.”

 

Trái: “Ôi, anh Diêu lại lạnh lùng vô tình vậy sao.”

 

Phải: “Còn có các huấn luyện viên khác nữa, không thể bao che được.”

 

Trái: “Sao không. Hồi anh ý tham gia show sống còn Bách Thiên Hành chính là khách quý. Người ta đã lựa chọn bảo vệ cho anh ý và loại người khác đó.”

 

Phải: “Tình huống không giống nhau. Chúng ta cùng công ty với anh Diêu nên phải kiêng kị.”

 

Trái: “Sao không giống! Nói thật, anh Diêu cùng Bách…” Nhìn xung quanh không dám nói tên đầy đủ: “Không phải có tin đồn hai người họ quen nhau từ trước à.”

 

Phải: “Đồn đại vớ vẩn thôi.”

 

Trái: “Sao lại đồn đại? Là một chị quản lý nhóm trong công ty nói! Bảo là hai người họ là bạn học cấp ba.”

 

Trái: “Tôi còn nghe bảo Bách… trước kia lúc còn đi học anh ta rất thân thiết với anh Diêu. Sau này ở show sống còn thấy anh Diêu đang ở vùng nguy hiểm còn chủ động tới làm khách quý để bảo vệ anh Diêu đó.”

 

Phải: “Woaaaa~~~”

 

Giang Trạm nhàn nhã hóng dưa: Oa~~~

 

 

 

*khu nhà kiểu như này

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x