[Thượng vị] Chương 8

by Hạ Du
0 comment 52 views

 

Nhiều năm trôi qua, Giang Trạm bị hỏi wechat ở rất nhiều trường hợp nhưng trên sân khấu vẫn là lần đầu tiên.

Cậu kinh ngạc thầm nghĩ quả nhiên chương trình giải trí có nhiều kịch bản, tình tiết này cũng được.

Có điều—–

 

Giang Trạm: “Tôi không dùng wechat.”

 

Mọi người: ???

 

Đồng Nhận Ngôn cười híp mắt: “Cậu cố ý nói thế để từ chối giáo viên Bối Bối của chúng tôi đấy à.”

 

Từ trước đến nay Giang Trạm từ chối người khác đều rất nghiêm túc không đùa giỡn: “Không phải. Tôi không cài ứng dụng này cũng không cần thiết cài.”

 

Đơn Hách đoán ra: “Trước đó cậu ở nước ngoài à.”

 

Giang Trạm: “Đúng vậy, tôi vừa về nước.”

 

Nhung Bối Bối bình tĩnh lại, mặt vẫn ửng hồng: “Được rồi, được rồi đừng lấy em ra làm trò đùa nữa.”

 

Đồng Nhận Ngôn cười: “Anh biết. Anh hiểu mà. Tí nữa kết thúc chương trình có thể kết bạn sau.”

 

Nhung Bối Bối ra vẻ bó tay: “Thầy Đồng, anh vừa phải thôi nha!”

 

Phòng ghi hình tràn ngập không khí cười đùa.

 

Đồng Nhận Ngôn biến sắc mặt trong giây lát, lập tức nghiêm túc: “Được rồi, chuẩn bị đi.”

 

Mọi người yên tĩnh. Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người Giang Trạm giơ mic hát bài: “Đến không được.”

 

Cậu khẽ khép hờ mắt cất giọng nhẹ nhàng: “Đôi mắt em lúc cười cong cong như cây cầu…”

Giám khảo, thí sinh đều thấy kinh diễm vì giọng ca này.

Đồng Nhận Ngôn và Đơn Hách liếc nhìn nhau. Nhung Bối Bối kinh ngạc nhìn chăm chú sân khấu. Diêu Ngọc Phi thì trầm tĩnh cố gắng kiềm chế.

 

“Nhưng anh vĩnh viễn không đến được điểm cuối cùng.

Cảm giác khi em bước tới mang theo gió thét gào.

Nhớ nhung như thuốc đắng gian nan như vậy.  Từng phút, từng giây…

Anh tìm không thấy cũng không đến được tương lai tốt đẹp mà em nói.

Anh không cần gì cả em có biết hay không?

Nếu khoảnh khắc này em hiểu được anh.

Anh muốn nhìn đến. Anh đang tìm kiếm. Cái gọi là tình yêu tốt đẹp.

Anh sẽ dựa thật gần sẽ giữ thật chặt, không dám để lỡ dù chỉ một chút.

Chỉ mong em nhìn thấy.”

 

Giọng hát của Giang Trạm rất trong trẻo. Tông giọng cao, âm thanh cảm xúc rất tốt. Có thể nghe ra được không hề dùng nhiều kỹ xảo biểu diễn.

Mà ngay câu hát đầu tiên đã miêu tả ra được một đôi mắt cong cong biết cười. Đáng tiếc đây là một người sẽ vĩnh viễn không chạm được. Mỗi phút giây đều là giày vò tưởng niệm. tất cả những gì tốt đẹp đều như gió thét gào.

Chọn lựa trên sân khấu: ánh đèn, trang phục, vũ đạo, nhạc đệm thậm chí phối âm đều có thể thêm vào màn biểu diễn khiến cho biểu hiện trên sân khẩu càng hấp dẫn hơn.

Thế nhưng Giang Trạm không dùng một kỹ xảo nào.

Cậu ấy dùng thanh âm trong trẻo nhất hát lên một bản tình ca thuần khiết.

Không những vậy tình cảm dồn vào bài hát, sức cuốn hút, lực hấp dẫn hay hoàn thành đều không thể bắt bẻ.

Khu vực ngồi của các tuyển thủ cũng không có tiếng động, mọi người đều yên tĩnh lắng nghe cảm thụ cái gọi là tình yêu tốt đẹp.

Một khúc hát kết thúc

Các huấn luyện viên vỗ tay đầu tiên.

 

Đồng Nhận Ngôn cầm micro nhận xét: “Tôi rất khó tính nhưng bài hát này của bạn vô cùng trọn vẹn.”

Bên khu thí sinh mọi người đều ồ lên. Có thể khiến Đồng Nhận Ngôn – người độc miệng như uống hạc đỉnh hồng có thể khen hoàn mỹ chẳng phải là muốn điểm cao nhất sao?

 

Đơn Hách: “Khá êm tai. Thanh âm của bạn rất trong cũng rất có lực.”

 

Giang Trạm tuy rất vui khi được 2 vị huấn luyện viên khen nhưng cậu cũng không vui quá sớm.

Các thí sinh đã đánh giá xong đều ngồi sau các vị huấn luyện viên. Họ không nhìn thấy biểu tình của giám khảo nhưng Giang Trạm đứng trên sân khấu. Cậu nhìn thấy rõ ràng.

Đồng Nhận Ngôn khen – không sai, Đơn Hác khen cũng vậy. Nhung Bối Bối và Diêu Ngọc Phi còn chưa nhận xét.

Mà định vị của bốn vị giám khảo cũng rất rõ ràng. Đồng Nhận Ngôn và Đơn Hác là huấn luyện viên về thanh nhạc còn Diêu Ngọc Phi và Nhung Bối Bối là chỉ đạo về vũ đạo.

Giang Trạm lấy kinh nghiệm khi xem chấm điểm trong lúc đợi lên sân khấu thì trên sân khấu này chỉ biết hát là không được, còn cần biết nhảy.

 

Quả nhiên Nhung Bối Bối nhìn Giang Trạm: “Bạn chọn ca hát mà không dùng nhạc phối âm để tôn lên giọng hát có thể thấy bạn vô cùng tự tin với bài hát này.”

Nhung Bối Bối: “Nhưng tôi có thể cho rằng bạn hát bài hát này – đây là ca khúc có tiết tấu chậm nhưng bạn lại không nhảy là vì bạn không nhảy được. Hay nói cách khác bạn không biết nhảy múa đúng không?”

 

Diêu Ngọc Phi chưa hề nói câu nào từ lúc Giang Trạm lên sân khấu. Ánh mắt của hắn vô cùng cố gắng tỏ ra tỉnh táo. Lúc này Diêu Ngọc Phi mới giơ mic lên nói chậm rãi: “Thử nhảy một đoạn xem thế nào.”

 

Nhung Bối Bối gật đầu: “Đúng, nhảy một đoạn ngắn.”

 

Đồng Nhận Ngôn cổ vũ: “Bạn cứ nhảy tùy ý thích để chúng tôi xem xem.”

 

Hình tượng trên sân khấu của Giang Trạm quá tốt. Lúc cậu đứng trên sân khấu mọi người đều không dời mắt nổi.

Mọi người thật ra đều đoán được Giang Trạm chọn thuần hát có thể là vì không biết nhảy múa.

 

Giang Trạm đang muốn trả lời thì Diêu Ngọc Phi đã chen lời: “Trên sân khấu này không thể không biết nhảy múa.”

 

Nhung Bối Bối ngồi bên cạnh gật đầu.

 

Diêu Ngọc Phi: “Chỉ biết hát không biết nhảy thì điểm đánh giá của bạn sẽ không cao.”

 

Nhung Bối Bối: “Bạn tự đánh giá là D.”

 

Diêu Ngọc Phi: “Là tôi tôi chỉ cho bạn F.”

 

Giang Trạm: “Vì thế giờ tôi có thể nói một câu sao?”

 

Bỗng nhiên tiền bối sân khấu phối luôn cho khúc nhạc dạo của bài “Đến không được.”

Giang Trạm không biện luận. Cậu đi tới mép sân khấu, vừa xắn tay áo vừa nói: “Dạo trước tôi có luyện một chút mấy loại múa phổ biến nhưng chưa được tốt lắm. Vậy tôi sẽ nhảy một điệu nhảy dân tộc trên nền nhạc vừa rồi.”

 

Diêu Ngọc Phi biến sắc: cậu ta biết nhảy?

 

Nhung Bối Bối kinh ngạc: “Bạn biết nhảy dân tộc? Học rồi à?”

 

Giang Trạm xắn chắc tay áo, cởi giày và tất ra để xuống dưới bậc sân khấu. Cậu đi chân trần quay về chính giữa sân khấu: “Khi còn bé có học ba bốn năm, cũng tạm ổn.”

 

Đồng Nhận Ngôn chờ mong: “Oh, được được.”

 

Diêu Ngọc Phi không nói gì. Hắn cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay cố che giấu biểu cảm.

Bên âm thanh lại cho chạy nhạc. Giang Trạm đứng trên sân khấu. Lúc cậu đứng ánh mắt nhìn về phía giám khảo, nhìn thẳng Diêu Ngọc Phi. Diêu Ngọc Phi vừa khéo ngẩng đầu đối mặt, âm thầm giật mình. Giang Trạm thản nhiên thu hồi ánh mắt. Cậu đã rất lâu rồi chưa gặp lại Diêu Ngọc Phi. Diêu Ngọc Phi – người này, nếu được tốt nhất cả đời này cũng không cần gặp lại. Không chỉ vì bọn họ có một khoảng thời gian ngắn ngủi có quan hệ yêu đương không tốt đẹp còn bởi vì Giang Trạm quá hiểu cậu ta. Diêu Ngọc Phi vừa rụt rè lại hơi gấp gáp. Cậu ta không biết cậu biết múa dân tộc nên nhận xét như vậy là muốn cho cậu điểm kém cũng muốn ám chỉ cho các giám khảo khác rằng không thể cho điểm cao.

Giang Trạm không muốn nghĩ tới động cơ sâu xa phía sau hành động này.

Diêu Ngọc Phi chắc là lại bắt đầu có bệnh – bệnh không an phận.

Giang Trạm múa một điệu múa dân tộc khá tốt. Tuy không có đẹp xuất sắc nhưng ít nhiều cũng chứng minh được cậu biết nhảy múa cảm giác âm nhạc phối hợp tay chân đều khá tốt. Các giám khảo đều khá hài lòng. Họ bắt đầu thảo luận đánh giá cho điểm.

Lúc này sẽ tắt mic của huấn luyện viên nhưng tai Giang Trạm khá thính nên cậu đứng trên sân khấu nghe được rất rõ.

 

Bốn người tranh luận.

 

Nhung Bối Bối: “Em thấy có thể cho C hoặc B.”

 

Đồng Nhận Ngôn: “C thì thấp.”

 

Đơn Hách: “Tôi đồng ý. Ít nhất cũng phải là B. Tôi cảm thấy có thể cho A.”

 

Diêu Ngọc Phi: “Em đồng ý với ý kiến của chị Bối Bối.”

 

Đồng Nhận Ngôn: “Bên vũ đạo sao lại không coi trọng cậu ấy nhỉ? Nếu là tôi tôi muốn cho A+. Hình tượng quá tốt, rất có sức hút. Nhóm nam thần tượng không chú trọng nhan sắc thì fan gọi chồng kiểu gì?”

 

Nhung Bối Bối: “Để vào nhóm là cần thực lực cân bằng. Những thí sinh trước đó được B trở lên hát nhảy đều rất tốt. Nếu cho cậu ấy điểm A thì mọi người sao tin phục được?”

 

Diêu Ngọc Phi: “Đồng ý.”

 

Đồng Nhận Ngôn: “Không thể xét thêm à?”

 

Đơn Hách: “Không thì xem xét lại một chút?”

 

Bốn người ngắm nhau rồi cùng ăn ý nhìn về phía sân khấu.

 

Nhung Bối Bối giơ mic: “Tạm thời chúng tôi còn chưa thống nhất được ý kiến cần bạn thể hiện thêm một chút. Bạn có muốn giới thiệu gì thêm không? Ví dụ như sở trường đặc biệt gì đó.”

 

Giang Trạm: chỉnh ảnh có được tính không.

 

Giang Trạm đang muốn nói chuyện thì Đồng Nhận Ngôn vốn đang cúi đầu đọc tư liệu bỗng cầm mic ngẩng đầu trừng mắt: “Cậu học đại học A?”

 

Giang Trạm: Ok, luôn không bỏ qua được chủ đề này.

 

Giang Trạm: “Phải.”

 

Nhung Bối Bối kinh ngạc: “Là đại học A mà tôi biết đó sao?”

 

Đơn Hách bắt đầu đọc lý lịch trong tư liệu: “ Tốt nghiệp chuyên ngành tài chính đại học A. Là thủ khoa tự nhiên của tỉnh A năm XX.”

 

Lời vừa thốt ra toàn trường dậy sóng.

 

!!!!!

 

Cái gì đây…cái gì đây!

 

Vì sao thủ khoa thi đại học, tốt nghiệp trường danh giá, nhan sắc như này lại còn xuất hiện ở chỗ này!?

Có để các thí sinh khác sống nữa không đây!!!

 

Khu chỗ ngồi đằng sau giám khảo liên tiếp truyền đến các tiếng kêu rên.

 

“Tôi cảm giác tôi không xứng ngồi chỗ này.”

 

“Tôi phải đi về!!!”

 

“Hiện tại học sinh giỏi khủng bố thật!”

 

“Đừng cản tôi! Tôi phải đi lau giày cho thủ khoa!”

 

“Cho điểm A gì nữa! Phải cho cậu ta SSS! Phải cho cậu ta MVP!”

….

Đằng sau quá ồn ào khiến mấy vị giám khảo đều quay đầu.

 

Đồng Nhận Ngôn nói với ba người khác: “Thấy không, mị lực của học sinh xuất sắc!”

 

Rồi lại cười đùa: “Mấy vị dám cho điểm C không? Tôi không dám.”

 

Nhung Bối Bối cũng góp phần: “Cho bạn ấy điểm S đi, sắp xếp riêng 1 vị trí ngồi treo trên đỉnh đầu chúng ta nhìn xuống chúng ta – những con người bình bình học kém.”

 

Đơn Hách: “Được, không quay chương trình nữa. Về nhà thôi.”

 

Diêu Ngọc Phi không nói gì lơ đãng cười. Hắn liếc nhìn sân khấu. Chỉ mới mấy năm trôi qua hắn thiếu chút nữa đã quên mất.

 

Giang Trạm – cậu ấy vĩnh viễn là ưu tú nhất.

 

Nhưng Diêu Ngọc Phi thật sự cũng không có cách nào. Lan Ấn Huy đang theo dõi sát sao. Anh ta biết Giang Trạm không bị loại thì vẫn luôn nghi ngờ. Hôm nay trước khi tới đây Lan Ấn Huy đã cảnh cáo vô số lần không thể cho điểm cao hơn điểm D. Nếu không anh ta nhất định sẽ không bỏ qua. Diêu Ngọc Phi âm thầm cắn răng, mặt nghiêm lại. Hắn cầm bút trên bàn viết vào mục điểm đơn của huấn luyện viên – cho Giang Trạm điểm D.

Nhung Bối Bối ngồi cạnh liếc thấy vậy cũng cầm bút không nói nhiều cho Giang Trạm C+/

Cuối cùng điểm tổng hợp của Giang Trạm là B.

Đồng Nhận Ngôn thật sự rất thích Giang Trạm không nhẫn tâm công bố kết quả cho nên Đơn Hách đành làm “Người xấu.”

Ông nói với Giang Trạm: “Điều kiện cá nhân của bạn: từ ngoại hình, giọng nói, duyên người qua đường, cảm giác màn ảnh đều vô cùng tốt. Nhưng đây là sân khấu cùa show sống còn. Mà trên sân khấu này thì thi đấu chính là tổng hợp năng lực cả ca hát và nhảy múa.”

 

“Trước bạn, các thí sinh nhận điểm A đều rất giỏi. Chúng tôi cho bạn điểm B là để nói với bạn chúng tôi ủng hộ bạn. Bạn chưa đạt được điểm A vì bạn còn rất nhiều chỗ cần cố gắng. Cố lên.”

 

Lời nói của Đơn Hách rất chân thành. Khu vực thí sinh vang lên tiếng vỗ tay.

Giang Trạm đứng trên sân khấu. Lòng bàn chân chạm xuống sàn lạnh lẽo nhưng trái tim nóng bỏng. Cậu tham gia chương trình hoàn toàn là vì muốn trải nghiệm một cuộc sống mới, hoàn toàn không đặt nặng mấy thứ này. Cậu chỉ nghiêm túc và nỗ lực một cách bình thường. Thậm chí trước hôm nay cậu còn cảm thấy bản thân không hợp với ngành nghề này. Cậu cảm thấy không quá mấy ngày là bị loại. Lúc đó nên làm cái gì thì làm cái đó. Mãi cho tới tận giờ phút này cậu mới có cảm giác chân thật. Cảm giác sân khấu dưới chân là thật. Cậu cũng không phải không hợp thậm chí còn được coi trọng còn được đánh giá tốt. Cậu lấy thân phận người mới hoàn toàn lại nhận được điểm B – chính là thành tích cá nhân tốt nhất trong số các thực tập sinh đang ngồi khu cầu thang.

Sân khấu và ánh đèn: coi trọng và vinh quang. Tất cả đều chân thật.

Mà lúc Giang Trạm thay xong gấy cấp bậc dán ở eo, đi đến rìa sân khấu xách giày lên đi về phía khu cầu thang các tuyển thủ đang ngồi thì cậu đột nhiên có một cảm giác kỳ diệu.

Từ nay trở đi nơi này sẽ không chỉ là một lần trải nghiệm nho nhỏ. 

Từng bước leo lên, cậu chính thức bước vào một thế giới hoàn toàn mới.

Trong thế giới này mỗi gương mặt đều xa lạ nhưng sống động. Bọn họ chăm chú nhìn cậu, quan sát cậu, chào đón cậu thậm chí còn muốn đến gần cậu.

Giang Trạm đi tới khu B đột nhiên bị một nam sinh giữ chặt. Đối phương vô cùng nhiệt tình chỉ vào chỗ trống bên cạnh ý bảo: “Ngồi cạnh tôi nè. Bên cạnh tôi có chỗ trống đây.”


*Link bài hát Giang Trạm hát: https://www.youtube.com/watch?v=9TzXrcxdgso

0 0 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x