[Review][Đam mỹ] Xông lên Thái tử điện hạ

by Hạ Du
0 comment 54 views

 

Tác giả: Dao Đích Hải Vương Cầm

Thể loại: cung đình hầu tước, xuyên không, trúc mã trúc mã, chủ thụ, HE

CP: Tiêu Hoằng x Hạ Tích Triều

Hạ Tích Triều thai xuyên tới thế giới cổ đại. Cậu lớn lên ở vùng quê nhưng cha mẹ vô cùng yêu thương. Biến cố tới khi Hạ Tích Triều 5 tuổi – cha chết, mẹ chỉ biết khóc lóc ôm cậu tới kinh thành nhận thân. Cha cậu vốn là con thứ ba dòng chính Quốc công phủ lại thích mẹ cậu là một thứ nữ nên hai người vì tình bỏ trốn chạt đứt quan hệ với gia đình. Vì thế giờ trở về Hạ Tích Triều sống cuộc sống trong phủ quốc công vô cùng khó khăn. Dòng chính thì đã lụi tàn – thiếp được nâng thành chính thất nên đều căm ghét con dòng chính. Hạ Tích Triều được nhận về tình cảm gian lao – không được nhập gia phả – mẹ sắp vị đuổi ra ngoài. Lúc này vì cứu vãn tình cảnh – cậu đành nghĩ kế để được làm thư đồng cho phế thái tử – Phủ Quốc Công là nhà ngoại của phế Thái tử.

Tiêu Hoằng – là một trong những công mình thấy khá đặc biệt. Tác giả mô tả từ những tháng ngày Hạ Tích Triều mới 5 tuổi nên Tiêu Hoằng hơn Hạ Tích Triều cũng chỉ vài tuổi vẫn còn là một đứa bé.

Cậu là con của Hoàng Hậu đã mất nên được Quý phi nuôi nấng – nuông chiều dẫn đến là một đứa bé ham chơi không học vấn – để rồi bị hãm hại – bị mất chức thái tử.

Từ đây hai con người với hoàn cảnh khó khăn buộc vào nhau. Hai đứa trẻ lớn lên trong thâm cung từ những ngày nhỏ cho tới tận khi Tiêu Hoằng lên ngôi hoàng đế. Lúc đầu truyện mình nghĩ đây sẽ là một bộ cung đình tranh đấu cực gay gắt – cực đau não nhưng hoàn toàn không phải.

Hoàng Thượng vô cùng thương yêu Tiêu Hoằng – vậy nên nhờ quân sư Hạ Tích Triều mà ngầm dưới bóng tối Hoàng Thượng và Tiêu Hoằng tình cảm vẫn vô cùng tốt.

Mình rất thích mấy motif – đế sư thái tử nhưng mãi chưa có bộ nào ưng ý cho tới khi đọc bộ này. Truyện khá dài – tác giả mô tả quá trình trưởng thành của Thái tử điện hạ Tiêu Hoằng dưới sự dạy dỗ của Hạ Tích Triều từ khi còn nhỏ cho tới lớn – từ một đứa nhỏ ngốc không biết gì cho tới một đế vương.

Truyện hay – tình tiết cung đình ổn – không có quá nhiều âm mưu tranh đấu nhưng không phải hoàn toàn không có.

Một phần ba truyện là lúc các hoàng tử còn nhỏ – tuy có đấu tranh nhưng mọi thứ giống như cãi nhau của những đứa trẻ con – các anh em bà con vẫn còn rất ngây thơ. Tuy ghét nhau nhưng vẫn giữ được nét thơ ngây của con trẻ. Ví dụ như vụ cá cược ai thua phải mặc đồ nha hoàn – rồi cùng đồng tâm hiệp lực để đuổi cổ thầy giáo dạy học vì quá ghét ông ý….

Một phần ba sau là quá trình bắt đầu lớn lên – xây phủ – bắt đầu có cạnh tranh – có âm mưu nhưng mọi thứ chưa đẩy đến cao trào – vẫn là phe phái trong tối trong sáng ghét nhau.

Phần cuối thì là tập trung vào chiến tranh – vào tình cảm bị ngăn cách cấm đoán của hai nhân vật chính.

Câu truyện liền mạch lôi cuốn. Ở đây tác giả cho Hạ Tích Triều bàn tay vàng to nhất chính là tri thức và toán học. Bàn tay vàng của Tiêu Hoằng là sự yêu thương của Hoàng Thượng. Hạ Tích Triều đề cao toán học – cố gắng đưa ngành kiểm toán vào sử dụng – cố gắng đề ra kế hoạch thuế quan mậu dịch.

Tiêu Hoằng có lẽ sẽ là một trong những công mình thích nhất ở thể loại xuyên không cổ đại. Bản chất Tiêu Hoằng là một người tình cảm – hoạt bát và quá mức lạc quan. Từ nhỏ được cha thương yêu – được Hạ Tích Triều thông minh bên cạnh nên cuộc sống vô cùng phong phú rực rỡ. Cậu bỏ ra chân thành yêu thương Hoàng Thượng – bỏ ra trái tim mộc mạc để bình dị hoà mình với bá tánh – trượng nghĩa không thể chấp nhận ác bá trong tầng lớp quý tộc. Trái tim nhiệt huyết – ánh mắt thông thấu nhưng cũng rất nhân từ đã làm nên một Tiêu Hoằng đặc biệt. Cậu không tham luyến quyền thế – thậm chí còn từng bày tỏ hy vọng Hoàng Thượng sống mãi trăm tuổi – để cậu vẫn sẽ chỉ cần là Thái tử sống dưới bóng cây của người.

Trái ngược với Tiêu Hoằng – nhân vật chính Hạ Tích Triều là một người rất lý trí. Nếu đọc qua đoạn đầu sẽ thấy cậu là một người tỉnh táo – lạnh nhạt – suy tính sâu xa. Nhưng càng đọc sẽ càng  cảm thấy ẩn giấu trong con người lạnh nhạt lại là một trái tim rất mềm lòng. Lúc đầu cậu tiếp cận Tiêu Hoằng vì mục đích – nhưng chỉ vì Tiêu Hoằng chịu thay cậu 20 trượng đánh mà cậu đã phân Tiêu Hoằng vào vòng tròn bảo vệ của bản thân. Cậu không thích phủ Quốc Công nhưng rất nhiều lần nhân nhượng không trả đũa trực diện. Nhiều lúc cậu rất tức rất ghét Quốc Công – ông nội mình nhưng rồi cho tới cuối cùng cậu vẫn mềm lòng gọi tổ phụ – vẫn quan tâm đến ông dù ông đã xoá tên cậu khỏi gia phả.

Đây cũng là một điều đặc biệt mình rất thích ở tác giả. Tác giả đưa ra câu chuyện nhưng dưới ngòi bút của bà không ai ác hẳn – không ai chỉ vì vừa mới một âm mưu đã bị nhân vật chính đập cho chết thẳng cảng. Hạ Tích Triều được xây dựng rất chân thật – rất có tình người. Cậu luôn biết ơn ông nội vì khi cậu khó khăn lúc 5 tuổi đã nhận cậu vào phủ – nuôi ăn nuôi mặc – cho mẹ con cậu biết tránh gió. Tới khi bị xoá tên cậu vẫn có lòng nói dù có thân phận gì chỉ cần ông nội muốn cậu vẫn sẽ chăm sóc – vẫn đưa ma chịu tang mà không cần bất cứ thứ gì. Là khi ông nội bị bệnh cũng chỉ có cậu quan tâm trèo cửa sổ vào khuyên nhủ ăn uống. Rất nhiều rất nhiều tình tiết nhỏ khiến mình đọc cảm giác hai nhân vật chính có tình người – các nhân vật khác là sống. Họ cũng có cuộc đời của mình – có suy nghĩ của riêng mình.

Nói chung siêu đề cử.

Đánh giá: 5/5

5 1 vote
Article Rating

Có thể bạn cũng thích

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x